Chiêm Diệc Dương xuyên thấu qua sau gương nhìn bóng
dáng xù lông phía sau, khóe miệng giương nhẹ, cũng không tự biết.
***
Hồ Nhất Hạ thật không hiểu sao người họ Chiêm chỉ chọc
cho mình cô thấy ghét, tính tình ác liệt thế, chẳng lẽ không phải người người
gặp được đều ghét?
Cô vừa nhấn chuông vừa chấn chỉnh tâm tình, đợi đến
khi ba Hồ mở cửa, đã sớm lộ ra vẻ mặt đau khổ, tràn đầy sầu muộn. Vì kéo ba Hồ
vào trận doanh của "phái chống Chiếm", cô chỉ thiếu rơi nước mắt,
đáng tiếc ba Hồ không biết nhìn mặt đoán việc không phát giác chút nào, liếc
nhìn đồng hồ đeo tay, trong nháy mắt vui mừng nở hoa.
"Tiểu tử thúi thật là nói được làm được, vừa đúng
12 giờ. Mau vào, mẹ con ngủ rồi, ba sẽ ăn bánh kem với con." Vừa nói vừa
nhìn quanh ngoài cửa, xác định người khác không có đi theo, còn biểu dương một
phen, "Biết không thể quấy rầy cha con ta gặp nhau, ừ, coi như thức
thời."
Hồ Nhất Hạ suýt nữa hộc máu, lúc này tâm tình thật sự
xuống thấcúi gằm đầu vào cửa, thuận tiện kéo ba trở lại.
Thật may là có Tiramisù mà cô luôn yêu thích, Hồ Nhất
Hạ ăn ăn, vũ trụ nhỏ lại bộc phát, con ngươi lòng vòng, lại nảy ra kế:
"Ba, sao ba lại gọi người ta là tiểu tử thúi, có phải không thích hay
không..."
Cô cẩn thận thử dò xét ý tứ, ba Hồ thì tốt, chưa nghe
hết lời đã giang hai tay ra: "Con cũng biết từ trước đến giờ ba không có
địa vị ở nhà, chỉ cần mẹ con trúng ý, ba có thể nói chữ " không " sao?"
Không đợi Hồ Nhất Hạ nói tiếp, ba Hồ đã tự chia ra
diễn hai vai thuật lại đối thoại với mẹ Hồ lúc sáng sớm.
Ba Hồ: tiểu tử thúi kia nhìn thấy trưởng bối cũng
không có được một khuôn mặt tươi cười, vừa nhìn liền biết người không có tình
thương, con gái lờ mà như vậy mà gả đi, về sau sẽ thua thiệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!