Chương 29: (Vô Đề)

Chiêm Diệc Dương thuận tay kéo cô ra sau lưng, lúc này

Hồ Nhất Hạ rốt cuộc đã tỉnh hồn lại, hậu tri hậu giác kéo áo khoác choàng lên,

cúi gằm đầu làm đà điểu.

Chiêm Diệc Dương quen xử lý những chuyện khó giải

quyến nên sắc mặt cũng không đổi, bảo mấy vị trưởng bối: "Mời và

Ba Hồ không vui, nhìn lên nhìn xuống đánh giá Chiêm

Diệc Dương: "Cậu chính là người đàn ông trong điện thoại lúc sáng ư?"

Ba Hồ nhìn như vô cùng phú quyền uy mới vừa nói xong

cũng bị mẹ Hồ cướp lời: "Ông không phải nói nhảm sao? Chẳng lẽ trong nhà

còn có người đàn ông khác?"

Quả nhiên khác phái hấp dẫn nhau, mẹ Hồ nhìn thế nào

cũng cảm thấy người trẻ tuổi này thuận mắt, cười tủm tỉm đưa cho Chiêm Diệc

Dương một túi y phục: "Con gái của cô."

Chiêm Diệc Dương thân cao, tầm mắt Hồ Nhất Hạ đều bị

cản, nghe được ba mẹ một người đóng vai phản diện một người đóng vai chính

diện, chỉ muốn che lỗ tai, Chiêm Diệc Dương vẫn che chở cô: "Cám ơn

cô." Thanh âm khiêm tốn, không hề tựa như bộ dáng khi dễ cô bình thường,

Hồ Nhất Hạ càng cảm thấy tức giận, các trưởng bối vừa vào nhà liền đoạt lấy túi

y phục, trong đầu buồn bực vọt vào phòng.

Hồ Nhất Hạ trốn vào phòng ngủ khóa trái cửa, rất nhanh

thay xong quần áo nhưng chết sống không chịu đi ra ngoài, Chiêm Diệc Dương gõ

cửa hồi lâu, cũng không ép cô nữa, một thân một mình trở lại phòng khách đối

mặt "Thẩm Phán".

"Chú Hồ..." Chiêm Diệc Dương mới vừa mở

miệng đã bị đánh gãy.

"Ai! Gọi tôi Gold­en." Ba Hồ ngạo mạn vừa

nói vừa giơ cánh tay lên, khoan thai giơ lên hai ngón tay, tất cả mọi người

không rõ chân tướng, chỉ có mẹ Hồ ghét bỏ lấy xì gà ra từ trong túi nhét vào

giữa hai ngón tay ba Hồ -

_-|||

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!