Sáng sớm ánh nắng tươi sáng, Lãnh Tĩnh một thân một
mình từ nhà trọ ra ngoài.
Hôm sau chính là đêm Giáng sinh, khắp nơi náo nhiệt
muốn chết, Lãnh Tĩnh lại tập trung tinh thần nghĩ: Chiếc xe cũ đã hư, cô nên đi
xe buýt hay là chen xe điện ngầm?
Đang suy nghĩ, một chiếc xe cứ như vậy chạy trước mắt
cô, dừng ở bên trong chỗ dừng xe phía trước.
Trên xe có một cô gái đi xuống, nói tạm biệt với người
trong xe rồi xoay người đi tới bên này, Lãnh Tĩnh vừa nhìn, ơ a! Không phải Hồ
Nhất Hạ thì là ai?
Hồ Nhất Hạ nhìn thấy Lãnh cô cô, không bình tĩnh, Lãnh
cô cô ngó nhìn bảng số xe kia, lại càng không bình tĩnh. Hồ Nhất Hạ nhanh
miệng, giành nói trước: "Mình đi thay y phục đi làm trước, cậu chờ mình
một chút."
Lãnh cô cô nhanh tay, Hồ Nhất Hạ còn chưa kịp vào nhà
trọ đã bị cô bắt được: "Chiếc xe vừa rồi..."
Bệnh cũ làm người ta tò mò của cô lại tái phát, nói
đến một nửa liền im miệng không nói, Hồ Nhất Hạ nhìn đồng hồ: "Xe của ba
Chiêm biến thái thuận đường đưa mình về, sao?"
"Bảng số xe có KinhV0 ở đầu (là bảng số xe dành
cho chủ công ty đầu tư nước ngoài hoặc các lãnh sư), chậc chậc..."
Lãnh Tĩnh phối hợp nói nhỏ, Hồ Nhất Hạ như tên hòa
thượng lùn 2 thước với tay sờ không đến đầu (*vì phải suy nghĩ theo cách của
người khác nên không biết mình suy nghĩ gì): "Rốt cuộc là sao?"
Lãnh Tĩnh vỗ vỗ vai cô, đuổi cô lên lầu: "Mau đi
thay đổi y phục, trên đường mình sẽ nói."
Hai người nói nhảm cả ngày không gặp mặt, vừa ngồi lên
xe buýt liền trao đổi quá trời. Chỉ ngại hôm nay kẹt xe không đủ mất hồn, còn
chưa tán gẫu tận hứng, đã phải chia nhau đổi xe rồi.
Một khắc đi chung cuối cùng, Lãnh Tĩnh không khỏi than
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!