Hồ Nhất Hạ vẫn cảm thấy phong cách trong nhà có thể phản
ánh tính tình của một người nhất, quả nhiên, lầu ba là địa bàn của người họ
Chiêm, hoàn toàn khác trang hoàng ấm áp kiểu Châu Âu ở lầu dưới, trắng đen làm
chủ —— trắng chính là gương mặt anh, đen là tâm can của anh!
Nhưng mà anh có lúc tựa hồ cũng không xấu thế, Hồ Nhất
Hạ cảm thấy cần thiết khen ngợi khen ngợi, lại sợ người khác đắc chí, không thể
làm gì khác hơn là bắt đầu dạo trái ngắm phải ở trong phòng, giống như lơ đãng
nhắc tới: "Vừa rồi tôi còn tưởng anh không tính lấy tôi. Coi như anh còn
có chút lương tâm."
Người phụ nữ này ngó dáo dác như một tên trộm, Chiêm
Diệc Dương cười mà không biết, rót ly nước cho cô, cô vừa chạm vào liền
"Ừng ực ừng ực" đảo mắt uống xong, không có biện pháp, mới vừa rồi cứ
dùng bữa, hiện tại miệng thật mặn.
Nghĩ đến Chu nữ sĩ dưới lầu, sự hoảng sợ của Hồ Nhất
Hạ vẫn còn chưa giảm: "Hiện tại ta nhất định phải về nhà, cái cớ sanh con
này quá hư thối, đến lúc đó anh nghĩ cái cớ khác đưa tôi đi
"Ai nói đây là lấy cớ?"
Hồ Nhất Hạ sửng sốt.
Quay đầu lại nhìn anh, chỉ thấy trong mắt anh hiện ra
chân thành tha thiết, từ từ đến gần cô, vừa đi còn vừa cởi nút áo.
"Anh anh anh... Anh..." Hồ đồng chí
lại cà lăm rồi.
Anh lại dùng chiêu này, từng bước một tiến tới gần,
đợi cả ý định của cô đều rối loạn, lại ném ra quả bom tấn: "Em thật là đối
tượng tốt để kết hôn."
Hồ Nhất Hạ cự tuyệt nhìn mắt anh, trong lòng niệm chú:
tất cả phái phản động đều là con cọp giấy, đều là con cọp giấy... Rốt cuộc
không bị anh bức đến góc tường muốn làm gì thì làm giống lần trước ——
Cô bị anh bức đến chân mềm nhũn, trực tiếp ngã trên sô
pha.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!