Máy điều hòa không khí vừa mở ra, trong xe cũng đặc
biệt ấm áp, Hồ Nhất Hạ cởi áo khoác ngoài ra, Lãnh Tĩnh liền híp mắt lại, nghi
ngờ quan sát quan sát cô: "Mặc bộ đồ đẹp đẽ lại khiến người cảm thấy lạnh
lẽo này, chuẩn bị làm gì hả?"
"Cậu nói... Hiện tại chúng ta làm sao đi tìm
Hứa Phương Chu?"
Hồ Nhất Hạ vừa có chuyện muốn nhờ, thanh âm và vẻ mặt
liền trở nên đặc biệt ngọt, đặc biệt õn ẽn, Lãnh Tĩnh chà xát da gà nổi trên
cánh tay, lái xe qua lối rẽ, không mấy vui lòng: "Muốn tìm anh ta thì trực
tiếp gọi điện thoại không phải được rồi sao? Cứ chạy như vậy cũng không biết
anh ta đang ở đâu. Huống chi mình căn bản không biết anh ta ở đâu."
"Cậu không biết nhưng mình biết, mình đã hỏi thăm
người trong công ty rồi, địa chỉ hành trình của anh ấy, mình đều nắm trong tay
"Cậu xem cậu, lại tới. Mỗi lần Hứa Phương Chu
chia tay cậu đều thế, mọi người đều nhìn ra ý đồ của cậu đối với anh ta, quái
thai IQ cao như Hứa Phương Chu lại không nhìn ra? Làm bộ không biết mà thôi.
Mình còn tưởng cậu rời nhà là bởi vì giác ngộ rồi, sao bây giờ cậu lại..."
Hồ đồng chí nhướng mày, mặc kệ: "Tiểu thư, cậu
đừng đả kích mình!"
"Được rồi, những việc này đều không trách cậu,
muốn trách thì trách ông trời cho cậu số đào hoa, cấp trên kia của cậu cũng
thiệt là, đã ngủ với cậu rồi, sao còn chưa bày tỏ gì cả?"
"Cải chính chút, là mình ngủ với anh ta, không
phải anh ta ngủ với mình." Hồ Nhất Hạ vừa nói vừa nhét địa chỉ của khách
sạn vào trong tay Lãnh Tĩnh, "Còn nữa, chuyện này đến đây chấm dứt rồi,
cậu ngàn vạn, ngàn vạn đừng nhắc tới trước mặt Hứa Phương Chu."
Lãnh Tĩnh nhìn tờ giấy một chút, tiếp tục than
thở.
Hồ Nhất Hạ lại còn phối hợp nói: "Như thế này
vậy, chúng ta đến phòng ăn trên lầu khách sạn ăn cơm trước, Hứa Phương Chu hẹn
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!