Một đêm cuối cùng ở Singapore, Hồ Nhất Hạ lăn qua lộn
lại ở trên giường ngủ.
Đau đến thật sự không chịu nổi, mới lục đục bò dậy gọi
điện thoại.
Gọi đến số điện thoại của quầy, kết quả bị đả kích
rồi.
"Thật xin lỗi nữ sĩ, phòng ăn đã đóng cửa rồi, sợ
rằng..."
Không công bằng a không công bằng, người họ Chiêm muốn
tìm bọn họ phục vụ khách hàng thì được đưa đến Hồ Nhất Hạ cô chỉ muốn bọn họ
lấy chút nước đường đỏ, lại bị bắn súng? !
Hồ Nhất Hạ đau đến nhe răng trợn mắt, mới vừa cúp điện
thoại, điện thoại liền vang lên. Hồ Nhất Hạ từ trong mất mát phục hồi tinh thần
lại, vội vàng bắt máy: "Thế nào có nước đường đỏ rồi à?"
"Nước đường đỏ?"
Thanh âm này ——
Ngày trước Hồ đồng chí vẫn luôn không có tật xấu đau
bụng kinh, giờ phút này đoán chừng hại cô đau chết đi sống lại chính là chủ
nhân của thanh âm này, tự nhiên tức giận: "Làm gì?"
Đầu sỏ mang đến "tai ương máu me" như thế
cho cô lại vẫn không quan tâm hơn thua: "Nước đường đỏ à? Còn cần gì khác
không?"
"... Điều này, băng... vệ sinh."
Hồ Nhất Hạ lúng túng cực kỳ, cô thật buồn bực mình vậy
mà nói ra miệng được, nhưng nghĩ lại, một câu nói của người họ Chiêm, phục vụ
khách hàng khẳng định cái gì cũng có thể lấy được.
Quả nhiên, chỉ 10' sau khi cúp điện thoại, chuông cửa
liền vang lên. Hồ Nhất Hạ ôm bụng chạy đi mở cửa, sau đó, kinh hãi.
Hù cô, không phải Chiêm Diệc Dương không có vẻ mặt gì
đứng ngoài cửa, mà là thứ anh cầm trong tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!