Cả đời này Hồ Nhất Hạ chưa từng gặp ai trong khoảnh
khắc có thể trở nên vô cùng lạnh như Chiêm Diệc Dương.
Cô nhất thời không có sức lực, nhưng vừa nghĩ tới mình
khó có một lần tấn công, cơ hội này phải nắm chặt mới đúng. Cứ thế ngừng lại
một hơi, tiếp tục ngẩng đầu chiến đấu.
Cô thấp thỏm muốn chết, Chiêm Diệc Dương lại cẩn thận
nhìn qua phía sau cô, bỗng dưng cười, ngón tay lạnh lẽo trượt trên cánh tay cô,
trượt đến trên eo cô, bóp chặt: "Khách quan có thoả mãn không? Tối nay
tiếp tục?"
O__O" ...
Mỗi lần hồi tưởng lời này của anh, Hồ Nhất Hạ đều cảm
thấy gió lạnh thổi vào gáy. May mắn lúc cô đang không biết nên ứng phó thế nào,
ánh mắt đột nhiên liếc thấy các đồng nghiệp từ trong cửa hàng đi ra.
Hồ Nhất Hạ giống như tìm được cứu tinh, lập tức nhào
qua bên kia.
Trốn ra sau lưng đồng nghiệp, thật cảm thấy an tâm.
Nhưng tựa hồ trừ Hồ Nhất Hạ, những người khác đều quá mức vui vẻ, vui vẻ đến độ
quên cái gì có thể nói cái gì không thể nói: "Y phục xinh đẹp như vậy, Phó
tổng mua cho bạn gái?"
Nữ đồng nghiệp bật thốt lên, người bênợ tới mức vội
vàng co cùi chõ đụng đụng cô.
Mặc dù bọn họ đều là thành viên đoàn đội do một tay
Chiêm Diệc Dương dẫn ra ngoài làm ăn, nhưng đối với Chiêm Diệc Dương luôn luôn
là kính sợ chiếm đa s.
Bị người bên cạnh nhắc nhở như vậy, cô giống như mới ý
thức tới mình hỏi cái gì, sắc mặt lập tức tái đi.
Chiêm Diệc Dương ngược lại rất là lơ đễnh: "Mua
cho bạn gái hiện nay của tôi —— xin lỗi có điện thoại." Vừa nói vừa lấy ra
điện thoại di động đi ra góc khác.
Nữ đồng nghiệp còn chưa có trở lại bình thường, có
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!