Bận rộn một tuần.
Hồ Nhất Hạ quanh đi quẩn lại trong những công việc bị
nhiều người tranh đoạt, ứng phó mệt mỏi, Lãnh Tĩnh
cũng vì chủ quản mới vừa đi vào thời kỳ mãn kinh của cô
mà bận rộn bể đầu sứt trán. Thật vất vả đến hai ngày
nghỉ, hai cô gái liền hẹn đến karaoke ca giải stress.
Lúc đại học, người Hoa trong trường không ít, những
người khác đều hăm chỉ khắc khổ, chỉ có hai cô gái
này không làm việc đàng hoàng, chơi chung tạo nên
cách mạng hữu nghị, ở chung chỗ liền luôn làm ầm
ĩ, cho tới điện thoại di động của Hồ Nhất Hạ vang
lên thì cô sớm hát đến cổ họng khàn rồi.
Nhớ năm đó cô ở Thâm Quyến lâu nên nói tiếng phổ
thông còn chưa tốt, cứ thế bị Lãnh Tĩnh dạy lại cách
phát âm chuẩn, nào ngờ uốn nắn quá tay, hôm nay Hồ
Nhất Hạ hát bài ca Quảng Đông, nghe thật khó chịu.
Điện thoại di động vang lên mấy lần Hồ Nhất
Hạ mới nghe, vội vứt microphone cho Lãnh Tĩnh, từ
trong túi móc điện thoại di động, lúc vội vàng không
quên nhắc nhở: "Tôi còn chưa hát xong, chờ
tôi ra khỏi phòng ca lại nói."
Lãnh Tĩnh liên tục gật đầu, chờ sao chờ trăng sáng,
cuối cùng chờ đến Mạch Bá Cấp (người luôn giành hát
trong lúc karaoke) bỏ đi.
Hồ Nhất Hạ achạy ra khỏi phòng, che bên lỗ tai kia
nghe điện thoại, "Alo?"
KTV này thật tiện nghi, hiệu quả cách âm dĩ nhiên
kém đến không phụ sự mong đợi của mọi người, người đầu
kia điện thoại đoán chừng bị ma âm chấn lỗ tai,
dừng hồi lâu, Hồ Nhất Hạ nhớ kỹ lời trong bài hát nào
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!