Hồ đồng chí thật hôn mê bất tỉnh.
Thật?
Đương nhiên là giả ——
Giả bộ bất tỉnh tuyệt đối là một kỹ thuật.
Hồ Nhất Hạ cố gắng hồi tưởng đủ loại phản ứng sau khi thấy máu của Lãnh Tĩnh, nhưng trừ Lãnh cô cô mỗi lần có đại di mụ (kinh nguyệt) đều phải đeo kính đen đổi đệm, những thứ khác, cô không có một chút ấn tượng nào.
Phải, nhắm hai mắt nằm ngay đơ thôi.
"Tiểu Hồ Ly?"
Cô làm sao trả lời?
Hồ Nhất Hạ không bình phục được nhịp tim nhanh kinh khủng của mình, không thể làm gì khác hơn là yên lặng cầu nguyện người khác nhanh chóng cút đi. Nhưng Chiêm Diệc Dương rõ ràng đã rút thân thể ra, lại tựa hồ như không có ý rời đi, thậm chí còn từ từ lấn đến gần cô.
Đột nhiên, một đôi tay đẩy bắp đùi cô ra.
Trở lại? !
Thần kinh Hồ Nhất Hạ trong nháy mắt căng thẳng tới cực điểm, không có thị giác, cảm giác đột nhiên trở nên nhạy cảm, nhất cử nhất động của anh đều bị phóng đại vô hạn, Hồ Nhất Hạ sợ tới mức hàm răng run run, ngàn nhịn vạn nhịn mới chịu đựng không thét chói tai ra tiếng.
Chiêm Diệc Dương đang cúi đầu kiểm tra cô có bị thương hay không, bên tai mơ hồ vang lên thanh âm nghiến răng, nghi ngờ ngẩng đầu, khoảng khắc chứng kiến môi cô hơi run run, anh không khỏi sửng sốt...
Mấy giây sau.
Mặc cho người khác loay hoay mình thành nằm nghiêng, Hồ Nhất Hạ thật có lòng chết. Vậy còn không dừng lại...
Người khác nằm xuống ở sau lưng cô, ôm chặt hông của cô, nâng mông của cô lên, lần lượt đẩy chân cô ra, ngón tay liền trượt vào chỗ ướt át...
Hồ Nhất Hạ nhất thời nhảy lên cao ba thước: "Biến thái a, J (gian) thi á!"
Mười mấy giây sau.
Hồ Nhất Hạ đã chạy đến cạnh cửa rồi, đột nhiên, sau lưng dâng lên sự lạnh lẽo.
Họ chiêm này là người hay quỷ, hay anh biết thuật thay hình dời bóng? Nếu không cô không nghe được tiếng bước chân đuổi theo của anh, sao anh đã ở phía sau cô?
Dấu chấm hỏi liên tiếp chiếm lấy Hồ Nhất Hạ, cô còn chưa kịp suy nghĩ rõ ——
"Em yêu, đi đâu đó?"
Anh dính vào sau lưng cô nỉ non một tiếng, cô nghe xong nhất thời xương cũng mềm ra.
Cảm nhận được hô hấp lưu luyến của người khác ở sau gáy cô, Hồ Nhất Hạ yên lặng cắn chặt hàm răng. Cô không chịu quay đầu lại, Chiêm Diệc Dương cũng không miễn cưỡng, ngón tay qua lại theo sống lưng của cô, chọc cho cô phát run không ngừng.
Chiêm Diệc Dương thấy thế, phì cười một tiếng, một đôi mắt sương mù mờ mịt trong bóng đêm:
"Xem ra em không chỉ là hồ ly giảo hoạt biết giả bộ bất tỉnh, còn là một con hồ ly có khẩu vị nặng. Không thích giường? Muốn ở cạnh cửa? Anh không ngại..."
Hơn 10' sau.
Hồ Nhất Hạ xụi lơ dán lưng vào cửa, mủi chân miễn cưỡng nhón lên, cả người choáng váng tựa như ngồi trên con thuyền đang lắc lư trong sóng gió.
Dần dần có dòng nước ấm chảy ra ngoài, hơn nữa càng chảy càng nhiều, Hồ Nhất Hạ sợ tới mức vội vàng đẩy tay của anh đang ở trên eo mình ra.
"Dừng, dừng lại..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!