Hồ đồng chí đã quen bị hù dọa quyết định hăm hở phản
kích, dùng nửa giây tiêu hóa hết kinh ngạc, sau đó tràn ngập tiếc nuối than
thở: "Chân ngắn eo thô cả người đầy cơ bắp, tinh tinh trong vườn thú còn
đẹp hơn."
Trong cửa nháy mắt an tĩnh. Không biết từ chỗ nào đột
nhiên bay tới một cỗ khí lạnh lẽo, Hồ Nhất Hạ không khỏi rùng mình một cái,
đang lúc này, cửa mở ra.
Chiêm Diệc Dương không nói tiếng nào trên cao nhìn
xuống cô. Hồ Nhất Hạ anh dũng nghênh nhìn, yên lặng động viên cho mình: ánh mắt
của anh không giết tôi chết được.
Hồ Nhất Hạ đang đấu với nhãn lực mạnh mẽ của ai đó,
thì bên ngoài cửa phòng đột nhiên truyền đến động tĩnh, sau tiếng cửa mở chính
là tiếng bước chân càng ngày càng gần, mỹ nhân nửa lõa ở phía trước, không rõ
bước chân nhân sĩ ở phía sau, Hồ Nhất Hạ cũng không biết làm sao, nhìn nhìn
Chiêm Diệc Dương, thần sắc anh căng thẳng, không nói hai lời đã lôi cô vào
phòng ngủ.
Hồ Nhất Hạ bị anh giấu ở phía sau cửa, cô không có
cách nào nhìn lén trạng huống bên ngoài, chỉ nghe thanh âm phụ tá hành chánh
vang lên: "Tôi thấy túi hành lý này ở trước cửa, hình như là của Hồ trợ
Cảm giác được tiền bối luôn ghi nhớ thật tốt, Hồ đồng
chí vừa muốn thò đầu ra, liền bị Người họ Chiêm ấn về, phụ tá hành chánh vẫn
chưa nói xong, Chiêm Diệc Dương đã nhô người ra nhận túi hành lý, phanh một
tiếng đóng cửa lại.
Hồ đồng chí không chịu phối hợp, muốn kéo cửa đi ra,
đảo mắt liền bị người khác xách cổ áo, ôm trở lại như xách con gà.
"Làm gì lén lút? Chúng ta không có làm chuyện gì
không cho người biết."
"Sớm muộn sẽ làm."
⊙﹏⊙
Khiếp sợ lúc này, Hồ Nhất Hạ không thể tiêu hóa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!