Đi theo nhà tư bản, Hồ Nhất Hạ lo lắng mình sớm muộn
cũng bị hành đến xương cốt không còn.
Đến lúc này, nước mắt hết ráo, Hồ Nhất Hạ chẳng thèm
nâng lên tâm tình, trộm bấu bắp đùi mình: "Anh ta thật muốn đá em đi, vô cùng
xác thực!"
Một phen khóc lóc, khiến cả dì làm vệ sinh bên cạnh
cũng đến xem náo nhiệt, gậy tre trăm thước, Hồ Nhất Hạ càng thêm quyết tâm.
"Các anh các chị bác trai bác gái, không dối gạt
mọi người, tôi là dựa vào ba tôi tân tân khổ khổ bán rau củ nuôi lớn, mọi người
nhìn lại tên mà mẹ tôi đặt cho tôi này: Hồ Nhất Hạ Hồ Nhất Hạ... Nói mẹ em
không phải ma bài bạc cũng không ai tin! (#Ami: Thật ra mình cũng không rõ lắm,
có vẻ là từ Nhất Hạ có nghĩa là hạ xuống, giống như người ta gọi đặt xuống, đặt
đi chăng?)"
Các đồng nghiệp không khỏi bị lần kích tình diễn
thuyết này hấp dẫn, tất cả phụ họa gật đầu, Hồ Nhất Hạ cũng không ngờ tới lực
ảnh hưởng của mình kinh người như vậy, vội vàng rèn sắt khi còn nóng:
"Bởi vì cái tên xấu này, lúc tôi còn nhỏ bị người
ta giễu cợt rất nhiều lần, mọi người có thể tưởng tượng không? Sống ở trong gia
đình đó vô cùng bất hành, mọi người có thể tưởng tượng không? Làm việc ở Ngải
Thế Thụy đối với tôi mà nói rất là may mắn, mọi người có thể tưởng tượng không?
Hôm nay gánh nặng trong nhà đều ở trên người tôi, nếu như mất công việc này,
tôi sẽ bị chết rất thảm, mọi người, có thể tưởng tượng không?"
Mọi người bị cảm động lây đồng loạt nhìn về phía cô,
trong mắt tràn đầy đồng tình, chỉ cónữ QQ hiện đầy dấu chấm hỏi, nhìn lên nhìn
xuống đánh giá cô một vòng: "Nhà em bán rau củ mà em mặc toàn đồ
Chanel?"
⊙﹏⊙
Hồ Nhất Hạ hơi chậm lại.
May mà thanh âm của nữ QQ rất nhỏ, tất cả mọi người
đang đầy lòng căm phẫn không nghe rõ, Hồ Nhất Hạ nhanh chóng nghĩ kỹ giải
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!