Hồ Nhất Hạ che miệng, chết sống không buông tay, thanh
âm mềm mại từ giữa kẽ tay truyền ra: "Tôi không đi."
Trên mặt Chiêm Diệc Dương vẫn hiện nụ cười làm người
ta sợ, nhưng không dán chặt vào người cô nữa, mà thong thả ung dung lui về phía
sau một bước, dựa vào vách tường thang máy: "Phó tổng chấp hành đột nhiên
chen ngang, phương diện nhân sự khẳng định không chăm sóc chu toàn, tôi không
ngại đưa cô cho anh ta mượn dùng mấy ngày, đánh máy, sai vặt..."
Hồ Nhất Hạ vội vàng đưa tay ra hiệu anh dừng lại:
"Tôi đi!"
Người đàn ông này rõ ràng cái gì cũng không biết,
nhưng tại sao mỗi câu của anh đều có thể nói trúng chỗ trí mạng của cô? Thang
máy đã đến tầng lầu của nhà ăn, Hồ Nhất Hạ vẫn không nghĩ ra cá nguyên cớ,
Chiêm Diệc Dương không chút để ý đi ra, lúc đi ngang qua bên cạnh cô thì ngừng
chân, giơ tay về phía cô, như muốn xoa đầu cô.
Hồ Nhất Hạ sợ tới mức rục cổ lại, một giây kế tiếp
ch nghe thấy tiếng cười nhẹ nhàng của anh, mắt thấy yêu nghiệt này rốt
cuộc rời đi, Hồ Nhất Hạ bi thống ý thức được, mình từ nô tài tiến hóa thành:
sủng vật.
******
Cả buổi chiều Hồ Nhất Hạ đều ở trong mẫu đất ba mét
vuông của mình, vội vàng học thuộc lòng tư liệu ra nước ngoài công tác, phụ tá
hành chánh đem một chồng văn kiện để lên bàn cô, biết sức của cô gái nhỏ này cỡ
nào, nên cũng không làm khó cô: "Những thứ này hiểu đại khái là được, không
cần hiểu rõ toàn bộ."
Nhưng một buổi chiều trôi qua, mắt thấy cô gái nhỏ này
lại thuộc xong một chồng văn kiện, phụ tá hành chánh rất là kinh ngạc: "Đã
nhớ hết?"
"Cái khác tôi không được, nhưng trí nhớ thì
tốt." Hồ đồng chí vẫn không đổi được tật xấu tự luyế
Nhớ năm đó bất ngờ nghe tin Hứa Phương Chu phải ra
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!