"—— Phương Chu."
Rõ ràng là giọng nói dịu dàng vô cùng, nhưng
âm đuôi kia lại giốngnhư vũ khí sắc bén, hung hăng xẹt
qua màng nhĩ Hồ Nhất Hạ. Trongmột khắc kia lòng bàn tay
đột nhiên đổ mồ hôi, mắt thấy hay cà phê trong tay
mình đang lắc lư, trong đầu Hồ Nhất Hạ cũng vẫntrống
rỗng.
Ở trong sự trống rỗng này, Hồ Nhất Hạ đột
nhiên bắt gặp một ánhmắt quét nhìn mang theo khí
thế rất mạnh của ai đó.
Thật kỳ quái, trong khoảnh khắc này, Hồ Nhất Hạ
chỉ cảm thấy ba hồn bảy phách "Vèo" một
tiếng trở lại thân thể hết, cô dầu gì cũngphục
hồi tinh thần lại, không nói hai lời, quay đầu chạy ra
ngoài ngay.
Một phụ tá khác đi về phía cô, buồn bực
nói: "Đi đâu đó, Hồ..."
Hồ Nhất Hạ vội vàng khoa tay múa chân bảo cô ấy
đừng lên tiếng, chỉ chỉ bụng mình, làm ra bộ dạng vô cùng
thống khổ, cũng không cho đối phương thời gian phản
ứng, đưa khay trong tay ra, bàn chân như bôi dầu, lập
tức biến mất không còn bóng dáng.
Trốn vào trong cầu tiêu rồi, Hồ Nhất Hạ mới
dám lên tiếng thở phào.
Lập tức gửi ra một cái tin nhắn: "Mình gặp
được Hứa Phương Chu rồi !"
Gửi ra không quá nửa phút thì có điện thoại gọi vào,
thanh âm củaLãnh Tĩnh nghiêm túc hiếm
thấy: "Thiệt hay giả? Cậu không bị ảo giác chứ?"
"Nếu như để anh ấy biết mình ở chỗ này bưng trà
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!