"Tôi, bói trên người anh rồi hả ?"
Anh lắc đầu.
"Tôi, đánh anh?"
Hồ Nhất Hạ không tự chủ suy đoán theo phương
hướng mình mong muốn. Lúc thanh tỉnh thì không dám
làm, uống say, đương nhiên là muốn mượn cơ hội,
có oán báo oán, có thù bá thù.
Nhưng canh vẫn lắc đầu.
Cũng không biết là cố ý hay vô ý, anh hơi cử động,
cằm liền cọ qua vành tai của cô, khiến cô rất
nhột, cố tình tay anh còn siết cánh tay cô, Hồ Nhất
Hạ muốn lui về phía sau một bước cũng không thể, bị
buộc tiếp nhận lời thì thầm bên tai của anh:
"Nghĩ lại xem."
Hồ Nhất Hạ tự nhận tửu lượng cực tốt, lại
ngây ngẩn cả người dưới ánh mắt nhìn như lên án lại rõ
ràng trêu đùa này.
Toàn trách người đàn ông này, trong mắt mang theo men
say, còn ở rất gần cô, trong hơi thở truyền ra mùi
rượu Whisky cô thích nhất, khiến cho cảm xúc của cô
phập phồng, cũng không có biện pháp suy tư kỹ càng.
Tiếp tục như vậy nữa, cô không thể không chết
trên tay người đàn ông này, Hồ Nhất Hạ ép
mình bài trừ tạp niệm, hung hăng nhớ lại chuyện
gần một tháng trước.
Hồ Nhất Hạ còn nhớ rõ lúc ấy cũng uống Black Label.
Sau đó, cô tựa hồ say.
Sau đó tỉnh lại, phát hiện mình đang ngủ trên
giường trong nhà, bên tay có tờ giấy Lãnh Tĩnh để
lại: giúp cậu xin phép nghỉ rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!