Bà biết Dư Lạc đang nói đến ai.
Cái ngày Dư Lạc bị Ngụy Văn Húc thoái hôn, gieo mình xuống nước một lần may mắn sống sót trở về. Rồi chẳng mấy ngày sau liền đưa người nọ về phủ, bà cứ ngỡ Dư Lạc chỉ tìm người giải khuây. Trong lòng bà thầm nghĩ có người ở bên bầu bạn cũng tốt, đỡ cho nó dăm bữa nửa tháng lại đi tìm cái chết.
Chẳng thể ngờ, đứa trẻ này lại thực sự động lòng với kẻ đó.
"A Lạc, lời anh trai con nói có phải là thật không?"
"Con..."
Dư Lạc cũng bị dọa cho lục thần vô chủ, "Con... con chỉ là không thích Tiểu vương gia của phủ Vân Nam Vương thôi..."
Dư Trạch lại gầm lên hỏi:
"Vậy đệ thích ai? Có bản lĩnh thì đệ nói lại lần nữa xem!"
Không, không có bản lĩnh đó. Dư Lạc quệt nước mắt nhìn hai kẻ đang cầm gậy gộc đứng phía dưới, miệng không sao mở ra nổi.
"Nó còn nhỏ, nó chưa hiểu chuyện."
Lão phu nhân cũng theo ánh mắt của Dư Lạc mà nhìn thấy trận thế phía dưới. Nếu thực sự đánh một trận thế này, e là mấy ngày tới Dư Lạc chẳng thể ra khỏi cửa được. Mà cậu còn cần phải đi lại thân thiết với Bùi Tiểu vương gia nữa.
Lão phu nhân đứng ra dàn xếp giữa hai đứa cháu, nói với Dư Lạc:
"Anh trai con cũng là khổ tâm thôi. A Lạc, mau nói với anh con là ngày mai con còn phải đi học cưỡi ngựa với Bùi Tiểu vương gia, không được đánh bị thương."
Dư Lạc sụt sùi nức nở, như muốn làm nũng với Lão phu nhân:
"Nhưng con... con không muốn học cưỡi ngựa với hắn, con muốn đi với Lâm..."
Sắc mặt Lão phu nhân đột ngột thay đổi.
Huynh trưởng cười lạnh:
"Được lắm. Không đi đúng không? Vậy hôm nay ta dứt khoát đánh gãy đôi chân này của đệ, để đệ cả đời này không bước lên lưng ngựa được nữa!"
Dư Trạch chỉ mất năm năm đã leo lên vị trí cao ở Nội các, bản lĩnh "ân uy song hành" (vừa ban ơn vừa ra uy) rất đáng sợ.
Vừa nói xong, lại có người tiến lên lôi kéo Dư Lạc, đôi chân cậu tức khắc mềm nhũn, khóc lên thảm thiết:
"Con đi, con đi mà ——"
Kẻ đang giữ cánh tay cậu liền buông tay. Dư Lạc run rẩy khóc, liên tục hứa hẹn:
"Con đi học cưỡi ngựa, con sẽ đi."
"Đệ tốt nhất nên nghe lời một chút, dỗ dành vị Tiểu vương gia kia cho tử tế."
Dư Trạch đưa tay lau sạch nước mắt trên mặt cậu, "Nếu để hắn cũng giống như Quảng Lăng Quận vương, đem hôn sự của đệ thoái thác, thì đôi chân này của đệ sớm muộn gì ta cũng sẽ đánh gãy."
Nói xong, Dư Trạch hiên ngang rời đi.
Lão phu nhân dắt tay đứa cháu nhỏ, sai người dẹp hết cái trận thế dọa người kia đi:
"Con cứ phải bướng bỉnh với anh trai con làm gì chứ."
Thời gian qua Dư Lạc vẫn coi là ngoan ngoãn. Chỉ không ngờ hôm nay tính tình lại cứng cỏi như vậy. Lão phu nhân thầm nghĩ kẻ họ Lâm kia đúng là mầm họa, không thể để hắn ở lại trong phủ thêm nữa.
Dư Lạc lại bị đưa về phòng Lão phu nhân để nghe giảng giải đạo lý một hồi lâu. Bà nói huynh trưởng ở Nội các hai năm nay không hề dễ dàng, nếu cậu có thể hứa hôn cho Tiểu vương gia phủ Vân Nam Vương thì mới có thể giúp anh trai ổn định cục diện, giúp sức cho Dư gia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!