"Đệ thực sự quay về sao? Không phải ta nói đâu, Dư Trấn Khâm sắp về rồi. Đệ tưởng đệ còn có thể trốn trong Dư phủ bao lâu nữa. Chi bằng nhân cơ hội này mà rời đi..."
"Dư Trạch sắp bị bãi chức trong Nội các rồi. Không quá nửa năm, Dư gia sẽ không còn sức lực can thiệp vào trung ương nữa."
Lâm Tịch rủ mắt, nghịch chén trà vẫn còn hơi ấm nhưng đang nguội dần trong tay, nụ cười nơi đầu môi lạnh lẽo.
"Nhưng hiện tại, ít nhất Dư gia vẫn còn thế lực lớn."
Người nọ không nỡ đợi thêm, chống tay xuống bàn đứng phắt dậy:
"Nếu như đệ để lộ sơ hở nào ——"
Ánh mắt Lâm Tịch từ từ mướn lên, sắc lẹm.
"Ta biết huynh ý gì."
Lâm Tịch phủi bụi trên ống tay áo, "Ta tự có chừng mực."
Ngoài cửa sổ mưa càng lúc càng lớn, làm ướt sũng con đường mòn lầy lội.
"A Tịch!"
"Chỉ một điều thôi, vị Tam công tử nhà họ Dư đó có quan hệ thân cận với ta. Nếu cậu ta có mệnh hệ gì, đó mới chính là sơ hở của ta. Lần sau nếu huynh còn hành động cảm tính như vậy, ta sẽ không tha cho huynh đâu."
"Tam công tử cái gì, đệ nói cái thằng nhóc vắt mũi chưa sạch ngày hôm nay sao?"
Hắn đập mạnh tay xuống bàn, lực đạo lớn đến mức suýt chút nữa làm chiếc bàn vỡ nát, "Nó tính là cái thớ gì chứ! Nó cùng cha và anh trai nó thông đồng làm bậy, bưng cái bát cơm của ai, ăn xương máu của ai, mà cũng xứng để đệ gọi một tiếng công tử sao?!"
"Lâm Nhung."
"Ta không phải Lâm Nhung, ta là Tiêu Tuân!"
Giữa tiếng gầm thét, một tia chớp chói lòa chiếu sáng căn phòng. Một bàn tay nhanh như chớp bóp nghẹt yết hầu của hắn, khiến Lâm Nhung bị ấn mạnh vào tường, buộc phải nhón chân lên, đôi tay nắm chặt lấy cổ tay đối phương vùng vẫy yếu ớt.
"Đã nói từ lâu rồi mà, cái tên đó, hãy để nó thối rữa trong bụng đi."
Lâm Tịch bao phủ trong luồng khí lạnh lẽo, lực đạo nơi đầu ngón tay tăng thêm, khóe môi mím chặt, không chút ý cười. Cho đến khi người nọ gần như không thể hít thở được nữa, ngón tay hắn mới nới lỏng.
Lâm Nhung trượt dọc theo bức tường ngã xuống đất.
"Tại sao?"
"Tại sao cái gì?"
Lâm Nhung siết chặt tay, cả người run lên vì giận dữ:
"Tại sao bọn họ có thể hưởng vinh hoa cả đời, còn chúng ta, lại phải sống như lũ chuột cống, ngay cả tên của chính mình cũng phải bắt buộc quên đi?"
"Không có ai bảo huynh phải quên."
Lâm Tịch chậm rãi ngồi xổm xuống, "Đến một ngày, khi huynh có thể nói cái tên đó cho bọn họ biết..."
"Đó chính là ngày giỗ của bọn họ."
Đôi giày trắng muốt bước vào màn mưa lớn, hắn che ô rời đi dọc theo con đường mòn.
Dư Lạc vừa vội vàng trở về phủ, lập tức nhận ra hôm nay trong phủ có gì đó rất khác thường.
Các tỳ nữ đi lại vội vã, người quét dọn cũng đông hơn. Hộ vệ qua lại tuần tra liên tục, dường như muốn rà soát kỹ lưỡng từ trong ra ngoài phủ. Ở những góc khuất không ai lui tới, quản gia còn sai người nhổ sạch từng cọng cỏ dại, cắt tỉa cành lá thừa thãi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!