Chương 37: (3): Cơn mưa núi

Cậu được mặc thêm hai lớp áo khoác, bọc lại kỹ càng, thắt đai lưng vào trông chẳng khác nào một quả cầu bông nhỏ được buộc chặt, lùng bùng lỏng lẻo.

Vì không đi giày nên không thể đi bộ, Lâm Tịch đành cõng "quả cầu bông nhỏ" này lên lưng. Đám hộ vệ bên ngoài thấy hai người cử chỉ thân mật cũng không dám tùy tiện quát mắng Lâm Tịch, dù sao người này cũng có chút gan dạ, hôm qua vừa mới đòi lại công bằng cho Thế tử, ngay cả Lão phu nhân cũng nhìn hắn bằng con mắt khác. Hôm nay lại cứu mạng Thế tử, đây chắc chắn là một đại công. Thế là bọn họ đều coi như không nhìn thấy gì.

Lâm Tịch đặt cậu ngồi ngay ngắn trong kiệu, quay đầu dặn dò hộ vệ vài câu.

Sau đó hắn mới đưa tay xoa xoa mái tóc còn hơi ẩm của Dư Lạc:

"Cậu về trước đi."

Dư Lạc phản ứng rất mạnh, từ trong ống tay áo rộng thình lình thò ra một bàn tay túm chặt lấy vạt áo nơi cánh tay Lâm Tịch:

"Còn anh? Anh định bỏ đi sao?"

Lâm Tịch cười nhã nhặn:

"Tôi còn chút đồ chưa tìm thấy."

Dư Lạc thở phào nhẹ nhõm. Cậu cứ ngõ là do mình quá dồn dập khiến Lâm Tịch muốn vạch rõ giới hạn với mình.

"Vậy, vậy anh nhất định phải quay lại nhé."

Dư Lạc lo lắng buông tay, cứ như sợ hắn sẽ chuồn mất không bằng.

Cảm nhận được sự lưu luyến của Dư Lạc dành cho mình, khóe môi Lâm Tịch khẽ cong lên, hắn đưa tay chỉnh lại cổ áo cho cậu thêm phần ngay ngắn.

"Tiểu công tử đừng lo, muộn nhất là trời tối, tôi nhất định sẽ về Dư phủ. Cậu ngoan một chút, về trước thay quần áo rồi tắm rửa sạch sẽ. Chờ cậu thu xếp xong xuôi, tôi sẽ quay về."

Dư Lạc buông vạt áo đang túm chặt ra, gật đầu:

"Vậy tôi đợi anh."

"Ừm."

Nhìn bóng xe ngựa đi xa dần rồi mất hút sau khúc quanh sâu trong rừng. Chỉ một lát sau, vòng qua sườn núi xa hơn. Trời sầm tối, gió thổi tung những lá khô dưới chân, xoay tròn lướt qua vạt áo.

Lâm Tịch quay đầu, hướng về phía sau cái cây trĩu quả dại sau hàng rào, trầm giọng nói:

"Ra đây."

Dứt lời, từ dưới gốc cây hiện ra một bóng người quen thuộc, trên người vẫn khoác áo tơi. Có điều khác biệt là, người này không còn mang dáng vẻ của một ông lão, mà là một nam tử trẻ tuổi.

"A Tịch, hắn là Thế tử của Tuyên Bình Hầu phủ, là con trai của Dư Trấn Khâm! Sao đệ có thể để hắn đi như vậy!"

Lâm Tịch vận y phục trắng thanh tao, không hề nhúc nhích bước chân, hơi ngẩng cằm:

"Chuyện của ta, từ khi nào đến lượt huynh làm chủ?"

"Đệ còn muốn dọn vào Tuyên Bình Hầu phủ, đệ điên rồi sao! Đệ đừng tưởng bây giờ Dư Trấn Khâm và Dư Ương đều không có mặt, phủ đệ đó chỉ còn người già trẻ nhỏ là dễ lừa gạt. Đừng quên, Nội các Thứ phụ Dư Trạch vẫn còn ở thành Kim Lăng! Chỉ cách Hầu phủ có hai con phố thôi!"

Đùng đoàng.

Tiếng sấm vang lên bên trời, gần như lấn át giọng nói kinh hãi và giận dữ của người kia:

"Đệ làm thế này là tìm cái chết!"

Mây đen kịt che lấp bầu trời rực rỡ. Gió càng lúc càng lớn, thổi loạn lọn tóc mai của hắn, che khuất tia tối tăm nơi đáy mắt. Mưa bắt đầu rơi tí tách.

"Nội các bây giờ đã loạn thành cái dạng gì rồi, Dư Trạch còn tự lo không xong, lấy đâu ra tâm trí mà quản cái đống hỗn độn ở Tuyên Bình Hầu phủ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!