Chương 36: (2): Cơn mưa núi

Con bướm đêm vùng vẫy vài cái rồi im bặt.

Lâm Tịch bước tới trước mặt cậu, hơi lạnh từ cơ thể ướt sũng phả vào mặt khiến Dư Lạc kinh ngạc ngẩng đầu lên, va phải ánh mắt tối sẫm của hắn. Khóe môi hắn khẽ nhếch, trông chẳng khác gì vẻ ôn hòa thường ngày.

Nhưng Dư Lạc lờ mờ cảm thấy có gì đó rất khác. Hắn ghé sát lại. Lần đầu tiên đối mặt ở khoảng cách chưa đầy một thước, cậu thậm chí có thể nghe thấy tiếng thở đều đặn của đối phương.

"Vậy ý của cậu là... thích tôi sao?"

Đôi mắt ấy sâu thẳm như đáy sông không thấy điểm dừng lúc nãy. Cậu bị đôi mắt này làm cho khiếp vía, sau đó mới ý thức được đối phương vừa hỏi gì.

Phải mất một lúc lâu não bộ mới hoạt động trở lại, tim cậu bỗng đập thót một cái:

"Cái gì cơ?"

Nhìn thấy biểu cảm ngây ra như phỗng của Dư Lạc, đáy mắt Lâm Tịch khôi phục lại vẻ ý cười ngày thường, hắn từ từ ngồi thẳng dậy.

"Lời nói ra thì phải cân nhắc kỹ trong lòng. Nếu không, sẽ khiến người ta hiểu lầm đấy."

Tôi thích người tốt. Mà anh là người tốt. Suy ra, tôi thích anh. Dư Lạc bàng hoàng nhận ra mình vừa thực hiện một màn tỏ tình gián tiếp thông qua logic vấn đáp!

Cậu sững sờ cúi đầu, lại quan sát biểu cảm của Lâm Tịch, thấy hắn hình như hoàn toàn không coi là thật.

Vốn định từ từ công lược, nhưng lúc này Dư Lạc chẳng biết lấy đâu ra dũng khí, ngay khoảnh khắc Lâm Tịch đứng dậy, cậu đã siết chặt lấy tay hắn.

Hay là, tỏ tình thật luôn đi!

Lâm Tịch khựng lại. Lần này là hắn khựng lại thật sự. Hắn liếc nhìn những ngón tay trắng nõn, bướng bỉnh đang bám trên ống tay áo mình. Thứ dũng khí vừa nãy còn không cách nào tích tụ được, lúc này đột ngột phun trào.

"Tôi thích anh."

Dư Lạc kiên định ngẩng đầu, lặp lại lần nữa trong ánh mắt ngỡ ngàng của đối phương:

"Không phải hiểu lầm, tôi thực sự thích anh."

Nói xong, lồng ngực cậu đập thình thịch liên hồi. Nhân vật chính có tin cậu không? Liệu quan hệ của hai người có thể tiến triển thêm một bước lớn không?

Nước vẫn nhỏ tí tách từ ống tay áo của Lâm Tịch.

Tiếng động vang vọng trong căn nhà tranh trống trải.

"Tiểu công tử, chúng ta quen biết mới được vài ngày..."

Quen biết vài ngày thì sao chứ? Tìm hiểu về "nhất kiến chung tình" đi nhé! Hơn nữa, cũng không hẳn là nhất kiến chung tình hoàn toàn —— tôi đã thêm ký ức cho anh rồi, theo kịch bản thì chúng ta quen nhau từ nhỏ mà!

"Nhưng tôi thích anh."

Chàng thiếu niên bướng bỉnh lặp lại.

"Tiểu công tử tính tình tốt, tôi cũng thích cậu."

Đây rõ ràng là một câu lấy lệ. Dư Lạc chau mày:

"Không đúng, tôi nói là kiểu 'thích' kia kìa."

Lời còn chưa dứt, giữa hai người lại rơi vào một khoảng lặng kỳ quái.

Hồi lâu sau.

Ánh mắt Lâm Tịch mang theo chút hơi ấm, cảm giác ôn hòa lại truyền qua đôi mắt ấy:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!