Chương 32: (3): Tôi nuôi anh

Dư Lạc rất lễ phép cảm ơn, lời lẽ cũng rất chuẩn mực, không hề tỏ ra vẻ coi thường nơi ở tồi tàn của đối phương. Ông lão có thể thấy rõ, đây là một tiểu công tử có giáo dưỡng cực tốt.

Thật không ngờ Lâm Tịch đến Kim Lăng chưa lâu mà đã kết giao được với quý nhân.

Ông lão rủ mắt, nhìn xuống miếng ngọc bội treo dưới dây thắt lưng của Dư Lạc. Chỉ tiếc là miếng ngọc bị khuỷu tay cậu che mất một nửa, đồ đằng nhìn không rõ ràng. Lại một nhát sào đâm xuống nước, đẩy mảng tre đi về phía giữa dòng sông. Lần này, cây sào tre dài hai trượng (khoảng 6-7m) vậy mà lặn ngóm xuống nước, không hề gây ra chút bọt nước nào.

Nước lặng chảy sâu. Dư Lạc thầm nghĩ, con sông này nhìn không rộng, nhưng hóa ra lại chẳng nông chút nào.

"Không biết Lâm công tử định chuyển đến phủ đệ nào trong thành Kim Lăng vậy?"

Ông lão cười sảng khoái, "Cậu ấy ở chỗ lão cũng được hai ba tháng rồi, đột ngột rời đi đúng là có chút luyến tiếc."

"Ồ, là Tuyên Bình Hầu phủ."

Dư Lạc buông bàn tay đang chống cằm xuống, miếng ngọc bội khắc đồ đằng của Dư phủ bên hông lộ ra rõ rệt. Cậu đưa ngón tay lướt qua mặt nước mát lạnh, những bóng cây xanh ngắt in dưới nước bị sóng gợn đánh tan tác.

Cậu cúi người nhìn bóng mặt mình dưới nước:

"Vâng, tính tình anh ấy cực kỳ tốt. Thật sự cảm ơn ông đã chăm sóc anh ấy suốt bao nhiêu ngày qua."

Động tác khua sào đẩy nước phía sau bỗng khựng lại.

Mảng tre dừng lại giữa dòng sông, những vòng sóng dưới tay Dư Lạc cũng ngừng hẳn.

Cậu quay đầu nhìn ông lão:

"Sao thế ạ, ông mệt rồi sao?"

Thấy ông lão tóc trắng râu bạc, hẳn là người đã có tuổi, vì miếng cơm manh áo mà phải làm công việc nặng nhọc này đúng là không dễ dàng gì.

Cậu mỉm cười, tinh tế nói:

"Không sao đâu, vậy thì nghỉ một lát ạ."

Liếc nhìn về phía căn nhà thấy Lâm Tịch vẫn chưa ra, cậu thấp giọng an ủi:

"Tôi cũng không vội."

Lời còn chưa dứt, mảng tre dưới chân dường như có gì đó bất thường. Dư Lạc còn chưa kịp phản ứng, chiếc mảng tre vốn dĩ đang kiên cố bỗng chốc rã rời ra từng mảnh. Cậu không kịp đề phòng, một chân hẫng vào khe hở, rơi thẳng xuống nước.

Làn nước sông băng giá ngay lập tức nhấn chìm đỉnh đầu cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!