Chương 23: (3): Trò hề

"Con không có... Tổ mẫu, con không có!"

Dư Lạc giống như một con thỏ bị kinh sợ, đôi mắt nhanh chóng ửng đỏ. Đêm qua vừa dầm mưa lại mất ngủ, trông cậu vô cùng tiều tụy. Thân hình đang quỳ run rẩy như chiếc lá khô trong gió, chao đảo bất định.

"Con không có thuê người hại người, không phải con làm, con không có xấu xa như vậy. Hơn nữa con căn bản không thích Ngụy Văn Húc , sao con có thể làm chuyện như thế được!"

Nghe vậy, sắc mặt của Lý Tuyên và Ngụy Văn Húc có thể nói là vô cùng đặc sắc.

"Con không thích anh ta, là do tổ mẫu nói hy vọng con dỗ dành anh ta, thân cận với anh ta nên con mới... mới bằng lòng gả cho anh ta. Giờ anh ta đã từ hôn, vậy con và anh ta chẳng còn quan hệ gì nữa rồi."

Dư Lạc biết rõ chuyện này có biện bạch vài câu cũng không xong, nên bao nhiêu ấm ức trong lòng cứ thế tuôn ra hết sạch.

Dáng vẻ của cậu đúng là sợ đến phát khiếp, nhưng lại có phần liều mạng "xanh chín" một phen.

"Nói con thuê người hành hung, tiền tiêu hàng tháng của con chỉ có bốn mươi mấy thù, tổ mẫu một đồng cũng không cho thêm. Muốn đả thương được Lý Tuyên nhà anh, không có cả ngàn thù thì sao thuê được cao thủ? Con... làm sao con thuê nổi!"

Dư Lạc uất ức tột cùng, ra sức lau nước mắt. Càng nói càng thấy tủi thân, cậu nấc lên hai tiếng, sụt sịt mũi tố cáo:

"Hơn nữa, anh trưởng thành còn chẳng đẹp bằng tôi, tôi tìm người rạch mặt anh làm cái gì chứ!"

Quản gia bên cạnh lão phu nhân vốn đã nhìn thấu mọi chuyện, nghe đến câu này thì không nhịn được mà "phụt" một tiếng bật cười thành tiếng. Ngay lập tức, ba ánh mắt sắc lẹm phóng tới: Ngụy Văn Húc, Lý Tuyên và cả lão phu nhân. Ông ta vội vàng thu liễm nụ cười, đứng nghiêm chỉnh sang một bên.

Dư lão phu nhân khẽ ho một tiếng: "A Lạc..."

"Con biết rồi!"

Dư Lạc quỳ trên đất, xắn tay áo lên, bên trên vẫn còn hai vết bầm từ lần trước chưa tan hết, "Tổ mẫu muốn đánh thì cứ đánh đi."

Dư lão phu nhân lắc đầu thở dài.

Bà nhìn sang Lý Tuyên và tiểu Quận vương đang cố tình gây sự, chậm rãi đứng dậy, để lại cho đôi bên chút thể diện, nói:

"Nếu đã vậy, ta sẽ phạt A Lạc nhà ta quỳ ở từ đường, coi như cho hai vị một lời giải thích, thấy thế nào?"

Sắc mặt Lý Tuyên và Ngụy Văn Húc không được tốt cho lắm.

"Nếu Quận vương và Thiếu tướng quân cảm thấy ta xử lý không công bằng, vẫn muốn kiện lên Kinh Triệu phủ, thì cũng được thôi."

Lời nói của Dư lão phu nhân bắt đầu mang theo sự cứng rắn, "Chỉ là hiện giờ Dư Hầu không có trong phủ, hai đứa cháu nội của ta cũng đang thực thi nhiệm vụ, nhà chúng ta toàn người già trẻ nhỏ, tuy chịu chút thiệt thòi nhưng cũng không sợ kiện tụng. Chuyện nên thế nào thì cứ thế ấy mà làm."

Lời này của lão phu nhân vừa thốt ra chính là ý muốn mỗi bên lùi một bước. Bà còn ám chỉ Lý Tuyên và tiểu Quận vương không biết điều, chuyên đi bắt nạt kẻ yếu.

Thực tế, lão phu nhân để mặc người ngoài làm loạn trong Dư phủ cũng chỉ là thuận theo thế của họ để ép Dư Lạc hoàn toàn dứt tình với tiểu Quận vương. Bà không thực sự định phạt nặng đứa cháu nhỏ này.

Nhưng Dư Lạc dường như bị dọa không nhẹ, cái đầu nhỏ gục xuống, vẫn quỳ trên đất chưa đứng lên. Cậu thực sự đã bị hai gậy lần trước làm cho ám ảnh rồi.

Khi lão phu nhân đi xuống, Dư Lạc nhắm chặt mắt, sợ đến mức cả bờ vai run rẩy. Bà đưa tay định đỡ cậu dậy, không ngờ tay vừa chạm vào, thân hình mềm nhũn của Dư Lạc đã đổ rạp sang một bên. Lúc này mới thấy sắc mặt cậu bất thường, trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi lạnh vã ra đầy người.

Thân hình cậu được một đôi tay vững chãi đỡ lấy, không bị ngã xuống đất. Chạm vào da thịt thấy nóng hầm hập.

Vị thiếu niên ôn nhã tự xưng là "bạn" của Dư tiểu thế tử đã đỡ lấy người, lại đưa tay thăm dò trán cậu. Hắn thuận thế bồng bế người đang tựa vào lòng mình lên, đặt vững vàng trên ghế mềm bên cạnh.

Quản gia thấy tình hình không ổn, lập tức đi gọi đại phu, đồng thời sai người lấy chăn đắp cho Dư Lạc.

Cậu phát sốt rồi. Chắc chắn là do đêm qua dầm mưa, lại không nghỉ ngơi tốt, cộng thêm trận kinh hãi sáng sớm nay.

"Lâm công tử sao cũng dậy sớm vậy."

Lão phu nhân vẫn khá khách sáo với hắn,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!