Chương 22: (2): Trò hề

Đây là một câu chuyện về "Anh hùng cứu mỹ nhân".

Trong truyện, nhân vật chính mười hai tuổi tình cờ gặp Dư Lạc bị lạc trong rừng sâu, không quản ngại khó khăn cõng cậu về nhà mình. Dư Lạc bé nhỏ năm ấy nằm trên lưng nhân vật chính đi qua những đồi núi, gò cao, vừa đếm những vì sao trên trời vừa trở về căn nhà thanh bần của người kia.

Câu chuyện vẫn chưa nghĩ xong, cậu chỉ mới thêm nửa đoạn ký ức này vào trí nhớ của nhân vật chính thì đã chìm vào giấc mộng. Cảm giác như vừa chợp mắt được một lát, cậu đã bị đánh thức bởi một trận xôn xao náo loạn.

Dư Lạc còn đang mơ màng thì đã bị các tỳ nữ vội vàng tắm rửa chải chuốt, đưa lên tiền sảnh. Vẫn chưa ngủ đủ giấc, cậu đã bị ấn vai bắt quỳ xuống đất. Cái đầu nhỏ vẫn còn choáng váng vì buồn ngủ.

Đến khi đầu gối đau điếng vì va chạm, Dư Lạc mới hoàn toàn tỉnh táo.

Chuyện là thế này: Vào lúc giờ Mão khi trời vừa hửng sáng, Quảng Lăng Quận vương Ngụy Văn Húc đã dẫn theo Lý Tuyên tìm đến tận cửa, nói là đến phủ họ Dư để đòi một lời giải thích. Lý Tuyên khăng khăng khẳng định rằng trên con dao găm của sát thủ làm hắn bị thương đêm đó có khắc đồ đằng của Dư phủ. Với mấy lớp băng gạc dày cộm quấn trên trán, hắn muốn Dư lão phu nhân phải cho mình một câu trả lời thỏa đáng.

Dư Lạc ngây người.

Cậu vốn tưởng rằng lời đồn "cậu thuê người hành hung" chỉ dừng lại ở mức tin đồn nhảm nhí thôi. Không ngờ cái chuyện từ trên trời rơi xuống này lại có thể đưa ra được thứ gọi là "bằng chứng".

Dư Lạc chưa từng trải qua những cuộc đấu đá tàn khốc này, lẽ tự nhiên là không thể nghĩ thông suốt được. Những thứ như dao găm hay bằng chứng gì đó, chẳng qua chỉ là cái cớ. Nhà họ Lý vừa chịu thiệt thòi ngầm, bụng đầy lửa giận không có chỗ phát tiết, lại nghe tin tiểu Quận vương vẫn còn dây dưa với Tam công tử nhà họ Dư, nên mới định mượn đề tài này để phát huy, ép tiểu Quận vương phải bày tỏ thái độ rõ ràng.

Dư Lạc không hiểu những lắt léo đó. Cậu chỉ thấy số phận của kẻ pháo hôi này quá thảm thương. Tránh được mùng một không tránh được mười lăm, mấy ngày trước không bị chết đuối dưới hồ, giờ lại sắp bị oan mà chết.

"Tổ mẫu, con không có làm!"

Dư Lạc phải gánh cái danh tiếng thối nát của nguyên chủ, "Hắn nói bậy, nói suông không có bằng chứng..."

"Ta không hề nói suông, hạ nhân trong phủ cũng có thể làm chứng. Tên thích khách đó cầm chính là binh khí của nhà họ Dư ngươi."

Lý Tuyên hừ lạnh một tiếng, "Ta có nhân chứng, ngươi nói không phải ngươi làm, vậy ngươi có bằng chứng không?!"

Dư Lạc nhất thời nghẹn lời. Làm sao tôi có thể chứng minh một việc mà tôi căn bản chưa từng làm cơ chứ?

Thấy cậu không nói được gì, Lý Tuyên ôm lấy lớp băng gạc dày cộm trên đầu, nghiến răng nghiến lợi:

"Còn làm mặt ta bị thương nữa, không phải ngươi thì còn ai!"

Cái này thì liên quan gì đến việc rạch mặt chứ?

Đây là lần đầu tiên Lý Tuyên tận mắt nhìn thấy Dư Lạc. Đêm qua nghe nói tiểu thế tử nhà họ Dư tướng mạo không tệ, mê hoặc đến mức Ngụy Văn Húc như mất hồn mất vía, hắn còn không tin. Nếu thực sự có tướng mạo đẹp như thế, sao bao nhiêu năm qua lại cứ trốn trong phủ không dám ra ngoài gặp ai?

Nhưng hôm nay vừa gặp, quả thực lời đồn không hề sai lệch nửa phân. Nhà họ Dư đúng là giấu một mỹ nhân khuynh thành. Chẳng trách Ngụy Văn Húc từ khi từ hôn với nhà họ Dư xong lúc nào cũng tâm hồn treo ngược cành cây, hóa ra là không nỡ buông bỏ tiểu mỹ nhân thanh cao thoát tục này. Nếu không ép Ngụy Văn Húc bày tỏ thái độ, sợ rằng họ vẫn cứ dây dưa không dứt như vậy.

"Chiêu Khê (tên tự của Dư Lạc), chuyện này thực sự là đệ đã làm quá tay rồi, còn không mau bồi tội với Lý thiếu tướng quân."

Ngụy Văn Húc nhíu mày nhìn Dư Lạc đang tái mét mặt mày bên dưới, thần sắc có chút không đành lòng.

Ngụy Văn Húc hiểu rất rõ. Dư Lạc tuy tính tình kiêu căng, nhưng bị Dư lão phu nhân quản thúc rất chặt. Cậu căn bản không có thực quyền, cũng chẳng làm nổi chuyện thuê người hành hung này.

Nhưng lúc này Dư Lạc chỉ thấy sợ đến chết khiếp. Cậu nghĩ, lão phu nhân vốn đã chẳng ưa gì cái đứa pháo hôi như mình, nếu giờ mà nhận tội danh này, chẳng phải sẽ bị đánh đến tàn phế luôn sao.

Không được, không thể tùy tiện nhận tội.

"Con không làm, tại sao phải xin lỗi?"

Lý Tuyên thấy cậu cậy mình có chút nhan sắc mà không chịu phục tùng, liền cười lạnh nhìn lão phu nhân hỏi:

"Vậy ý của lão phu nhân là chuyện này không thể hòa giải kín đáo, nhất định phải lên Kinh Triệu phủ hỏi cho rõ trắng đen sao?"

"Lý thiếu tướng quân cũng đừng nóng nảy, chuyện dù sao vẫn chưa hỏi rõ ràng."

Lão phu nhân nhíu mày, ánh mắt rơi xuống đầu Dư Lạc. Cậu cảm thấy cái nhìn nóng rực đó đè nén khiến mình không thở nổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!