Chương 199: Phiên ngoại: Tuyết lớn

Editor: Cảm ơn mới người đã theo dõi truyện đến tận đây. Truyện vốn dĩ rất dài, vài lần mình cũng từng nghĩ muốn drop nhưng vì cuốn quá nên ráng làm tiếp.

_____

Mày mắt ôn nhu, quân tử như ngọc.

Trong phủ Thái phó chỉ có duy nhất một cô nương, vừa tròn năm tuổi, sinh ra xinh xắn đáng yêu, tóc tết hai bím, buộc dải lụa màu vàng ngỗng. Mỗi lần chạy, dải lụa ấy bay bay trong gió, nhẹ nhàng tựa như những đóa bông lau tán lạc.

Con gái của Thẩm Thái phó họ Chu, tên đơn là Linh, tên chữ là Mính Yên.

Hôm nay cô bé vừa từ Yên Châu trở về, đám tỳ nữ phía sau đang khuân vác những kiện lớn kiện nhỏ vào trong. Cô bé đã xách váy lao thẳng vào thư phòng của Thẩm Thái phó:

"Phụ thân, phụ thân! Con mang về cho người rất nhiều thứ..."

Chưa nói dứt câu đã thấy trong phòng còn có cả Thái tử điện hạ.

Cô bé rất quy củ, hai tay chắp lại đặt trước trán, hành lễ:

"Thái tử điện hạ vạn an."

"A Linh, con đến chỗ cha con trước đi. Phụ thân đang cùng Thái tử điện hạ ôn tập sách vở."

Chu cô nương lại bước chân nhỏ chạy sang căn phòng đối diện, giọng nói trong trẻo vang vọng cách mấy bức tường sân vẫn nghe rõ mồn một:

"Cha, cha! Con từ Yên Châu mang về cho người bao nhiêu là thứ, mau ra xem thử đi!"

Thái tử đứng từ xa, nhìn qua bóng trúc xanh mướt, trông thấy cái bóng lưng màu vàng ngỗng ấy.

Mặt bàn bị gõ mạnh hai tiếng, ngẩng đầu lên, Thẩm Thái phó hỏi:

"Đạo chi dĩ chính, tề chi dĩ hình, dân miễn nhi vô sỉ. Đạo chi dĩ đức, tề chi dĩ lễ, hữu sỉ thả cách. Điện hạ nhìn nhận câu này thế nào?"

"Hình phạt có thể ước thúc hành vi, chỉ có đạo đức mới có thể ước thúc lòng người."

Thái tử đáp,

"Khoan dung luật pháp mà nghiêm minh luận giáo, nếu có ngày bách tính 'lộ bất thập di, dạ bất bế hộ' (đường không nhặt của rơi, đêm không đóng cửa), đó là vì dân sinh an ổn, lòng dân hòa bình."

"Ừm."

Thái phó gật đầu:

"Vậy tại sao Bệ hạ lại chủ trương nghiêm minh luật pháp? Điện hạ không cảm thấy mâu thuẫn sao?"

"Trị tận gốc tệ chính, đẩy mạnh tân chính, tự nhiên cần luật pháp nghiêm khắc mới có thể nhanh chóng và hiệu quả đưa cải cách đến các địa phương."

Thái tử rũ mắt,

"Thuế khóa của phụ hoàng có phần nặng nề, nhưng luật pháp nghiêm khắc là điều nên làm. Nếu không như vậy, chế độ khoa cử mới cũng không thể đẩy mạnh nhanh chóng đến các châu phủ, để quốc triều tuyển chọn được những nhân tài như tiên sinh..."

Thẩm Trác Tuyết.

Năm Trường Lạc thứ nhất, sau khi cải cách chế độ khoa cử, ông là vị trạng nguyên đầu tiên được tuyển chọn dưới chế độ mới. Chỉ mất ba năm để tiến vào Nội các, trở thành Thủ phụ. Đức hạnh xứng với vị trí, cùng vua khoan nghiêm đan xen, quét sạch những hỗn loạn nơi triều đình.

Thái tử điện hạ vốn được giáo dưỡng bởi Chu Thái phó tuổi già sức yếu lại bị tàn tật hai chân, nhưng kể từ khi Thẩm Thái phó thăng chức đến trung khu Nội các, Chu Thái phó liền lấy lý do tuổi cao muốn cáo lão hồi hương về Yên Châu, tiến cử Thẩm Thủ phụ làm Thái tử Thái phó mới.

Thái tử điện hạ rất thân cận với Thẩm Thái phó, không hiểu vì sao, ngay từ cái nhìn đầu tiên đã có cảm giác 'khuynh cái như cố' (thân thiết như bạn cũ), thân thiết tựa như người thân thất lạc đã lâu vậy.

Một ngày học tập trôi qua, đã là lúc hoàng hôn. Thái tử ôn lại sách trong thư phòng thêm hơn một canh giờ, đợi đến khi trời tối hẳn mới chuẩn bị đứng dậy về Đông Cung. Trời dần âm u, dường như sắp có tuyết rơi. Ngọn gió cũng trở nên buốt giá, thổi vào mặt đau rát như dao cứa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!