Chương 196: Phiên ngoại: Hậu kí (2)

"Mẫu hậu, người còn nhỏ, sao con có thể yên tâm để người một mình leo lên cái tháp cao như vậy chứ? Đây là lần đầu tiên người đi tế bái một mình, có rất nhiều quy tắc sợ người không nhớ hết. Người đừng lo, con đi cùng người lên, mẫu hậu, con đã tế bái nhiều lần lắm rồi."

"..."

Tiêu Phàn lặng lẽ đi theo sau Dư Lạc, leo mãi, cuối cùng cũng bò lên được tầng cao nhất.

"Cái này, đặt ở đây, rồi cái này..."

Dư Lạc gãi gãi đầu, đột nhiên hơi nhớ lộn xộn, lại sắp xếp lại thứ tự của bốn chiếc bình rượu bằng đồng với hoa văn điêu khắc khác nhau dùng để tế lễ.

Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ, sao mà tương ứng với Đông, Tây, Nam, Bắc ấy nhỉ?

Hình như ngược rồi.

Tiêu Phàn chờ Dư Lạc loay hoay một hồi lâu, mới vươn tay điều chỉnh vị trí các chén rượu về đúng phương vị, sai người mau chóng bày lên mặt bàn tế lễ, kẻo lát nữa Hoàng hậu lại làm lộn xộn mất.

Leng keng leng keng.

Dư Lạc lại nghe thấy tiếng chuông đồng treo bên ngoài. Cậu vẫn còn nhớ sáu năm trước khi đến đây lần đầu cùng Lâm Tịch, chính là bị tiếng chuông đồng tinh xảo này thu hút, âm thanh đó trong trẻo du dương thật sự rất hay. Không thể chỉ treo hai cái ở cổng Dư phủ được. Trong cung cũng phải treo.

Lúc sinh A Phàn, cậu lại cao thêm được hai tấc, giờ chắc là với tới cái chuông đồng đó rồi.

Tiêu Phàn lúc này vẫn đang chỉnh đốn từng món đồ tế lễ, giám sát động tác của các cung nhân, không để ý một cái quay đầu lại, mới thấy Dư Lạc đang dẫm lên lan can định với lấy cái chuông đồng kia.

Đột nhiên sợ đến mức sắc mặt tái nhợt:

"Mau kéo người xuống!"

Vị Thái tử mới năm tuổi trông như một tiểu bánh bao sữa, quát một tiếng như vậy, khí thế đúng là có vài phần không giận mà uy.

Các thị tòng đi theo vội vàng tiến lên đỡ vững Hoàng hậu, đưa cậu từ chỗ lan can nguy hiểm trở vào bên trong. Sắc mặt Tiêu Phàn khó coi cực kỳ, nhìn chiếc chuông đồng trong lòng bàn tay cậu:

"Người muốn thứ này, tự có thể sai người khác đi lấy cho người, hà tất phải leo lên cái lan can đó làm gì!"

Tuổi còn nhỏ xíu. Lời nói ra lại đầy khí thế, khiến Dư Lạc ngẩn người ngay tại chỗ.

Con hét lớn tiếng thế làm gì!

Cậu nhớ năm đó hệ thống từng nói, đứa trẻ này hẳn là chính phái, là nhân vật chính mới. Sao càng nuôi càng dữ dằn thế này.

Chẳng giống cha nó chút nào.

Dư Lạc nắm lấy chiếc chuông, nhìn gương mặt giống Lâm Tịch đến bảy tám phần của con mình, cảm thấy đứa trẻ này thật khó nuôi — căn bản không hề ngoan ngoãn như lúc còn trong bụng.

Đột nhiên liếc thấy vị trí các bình rượu đặt trên bàn tế lễ, cũng không màng đến chiếc chuông trong tay nữa, cậu liền đổi vị trí hai phương vị Tây Nam cho nhau, nói:

"Cái này đặt sai rồi, phải là như thế này mới đúng."

Hoàng hậu nói sai, thì chính là sai.

Đây là kết luận mà các thị tòng phục vụ bên cạnh Hoàng hậu nhiều năm đã đúc kết ra được. Thế nên chẳng ai lên tiếng chỉnh sửa.

Tiêu Phàn: "..."

Thấy chuyện đã bày ra trước mắt, không vạch trần cũng không được. Nếu không thì buổi tế lễ này không cách nào tiến hành nổi. Hắn hít sâu một hơi, bê cái ghế đẩu nhỏ dẫm lên, tự tay điều chỉnh lại vị trí các bình rượu:

"Thế, này, mới, là, đúng."

"Sao có thể thế được, mẹ nhớ rõ ràng mà, lần trước mẹ cũng bày như thế này, cha con còn khen mẹ bày đúng cơ mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!