Người dẫn đầu lớp 10-10 tên là Hồ Côn, là thành viên trong đội bóng của trường, thường ngày, phần lớn thời gian là cậu ta tập luyện với đội, đến bạn học trong lớp còn không nhận ra hết chứ đừng nói là người lớp 10-2.
Lúc đi cướp sân bóng cậu ta cũng không biết là Thang Kiến Duệ đang giữ chỗ giúp Trần Lạc Bạch.
Trong trường hầu như không ai là không biết Trần Lạc Bạch.
Cậu ta cũng không ngoại lệ.
Không chỉ vì Trần Lạc Bạch nổi tiếng ở trường mà còn vì huấn luyện viên thường xuyên khen Trần Lạc Bạch là một hạt giống tốt trước mặt bọn họ, cảm thán tiếc rằng hiệu trưởng không chịu thả người, bản thân Trần Lạc Bạch cũng không muốn vào đội.
Vốn dĩ nếu Trần Lạc Bạch định đánh nhau, cho dù là vì thành tích hay gia thế của đối phương thì Hồ Côn cũng khá do dự.
Nhưng không ngờ Trần Lạc Bạch lại muốn thi đánh bóng.
Hồ Côn cũng muốn xem xem trình độ của người mà huấn luyện viên suốt ngày khen ngợi sẽ như thế nào.
"Đấu 1-1 hay 5-5?"
Trần Lạc Bạch quay đầu nhìn Thang Kiến Duệ: "Cậu có muốn giành lại sân không?"
Thang Kiến Duệ gật đầu: "Đương nhiên rồi."
Chúc Nhiên đứng một bên giơ tay: "Tôi nữa tôi nữa, tôi cũng muốn đánh!"
Trần Lạc Bạch quay lại: "Vậy chơi theo đội đi, thua thì các cậu phải đọc kiểm điểm trước mặt cả trường, xin lỗi Thang Kiến Duệ."
Hồ Côn: "Vậy nếu các cậu thua thì sao?"
"Bọn tôi?" Trần Lạc Bạch khẽ nhướng lông mày, giọng điệu cực kỳ kiêu ngạo, "Bọn tôi không thể thua được."
Hồ Côn bị giọng điệu bất cần của anh làm cho nghẹn họng, chậm chạp nhận ra lần xích mích này, đối phương đang hoàn toàn dẫn trước: "Nếu các cậu thua, tôi cũng không muốn làm những người khác khó xử, chỉ cần cậu đứng trước mặt toàn trường thừa nhận cậu chơi bóng dở, không đủ trình vào đội bóng của trường là được."
Bởi vì hai bên không đánh nhau nên Chu An Nhiên vốn bị Nghiêm Tinh Thiến kéo ra xa hóng chuyện, giờ phút này lại chỉ cách Trần Lạc Bạch khoảng hơn một mét.
Cô thấy anh mỉm cười, nhưng sự lạnh lẽo trên mặt vẫn chưa hoàn toàn biến mất, nụ cười mày có vẻ ngông cuồng khiêu khích.
Giọng điệu thì càng ngông hơn.
"Được thôi, chỉ cần cậu có khả năng."
Hình như Hồ Côn cũng bị anh chọc tức, bật cười: "Thời gian thì sao?"
Trần Lạc Bạch nghiêng đầu suy nghĩ: "Tuần này tôi hơi bận, thứ sáu tuần sau đi."
….
Lúc Chu An Nhiên và Nghiêm Tinh Thiến về lớp, tin tức Trần Lạc Bạch hẹn chơi bóng với đám con trai lớp 10-10 đã lan ra cả lớp.
Biết vừa rồi cô tận mắt chứng kiến cảnh đó nên Thịnh Hiểu Văn đã chuyển sang tổ một lại chạy đến tổ hai, kéo Chu An Nhiên ngồi xuống muốn nghe bọn cô kể chuyện.
"Tớ nghe nói người dẫn đầu là người trong đội bóng rổ của trường, có đúng vậy không?" Thịnh Hiểu Văn hỏi.
Chu An Nhiên không quen ai trong nhóm người lớp 10-10 đó cả.
Đội bóng rổ có nơi tập luyện riêng, sân bóng ngoài trời là để cho giáo viên và học sinh chơi, thành viên của đội bóng sẽ không đến đó.
Hơn nữa giải bóng rổ cấp ba là một hệ thống giải đấu, trường trung học phổ thông số hai không phải quán quân trong mùa giải này nên tạm thời không có nhiều người chú ý, không có live stream để xem, học sinh khối 10 mới vào trường tạm thời chưa xem một trận bóng nào của đội bóng rổ.
Nên đương nhiên Chu An Nhiên sẽ chẳng biết ai với ai..
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!