Chương 8: Đánh một trận không?

Trở lại học sẽ thay đổi chỗ ngồi.

Qua Tết Nguyên Đán, thời tiết thành phố Nam vẫn chưa hết lạnh.

Ngày quay trở lại học không phải tự học buổi sáng, Chu An Nhiên muốn tới trường sớm nên từ sáng sớm cô đã chui ra khỏi chăn, nhưng vì Nghiêm Tinh Thiến không dậy được nên khi bọn cô tới phòng học đã gần 7 giờ.

Trước khi vào lớp, Nghiêm Tinh Thiến khoác tay cô nói chuyện: "Mẹ tớ muốn cậu kèm tớ môn Toán Lý Hóa, bà ấy đã gọi điện thoại cho lão Cao, chắc chỗ ngồi của bọn mình sẽ không thay đổi đâu, nhưng không biết Thịnh Hiểu Văn và Hạ Minh Vũ sẽ ngồi chỗ nào."

Chu An Nhiên cười nói: "Cậu không quan tâm Đổng Thần à?"

Nghiêm Tinh Thiến cười nhạt: "Tớ quan tâm cậu ta làm gì, cậu ta cách tớ càng xa càng tốt."

Cô ấy vừa dứt lời, Chu An Nhiên nhấc chân bước qua cửa sau, bỗng dưng quên mất có thể anh cũng sẽ đổi chỗ, ánh mắt cô theo thói quen nhìn về hướng bàn thứ sáu tổ hai.

Một giây sau, bước chân cô dừng lại.

Trần Lạc Bạch vẫn ngồi ở đó, qua một kỳ nghỉ đông, mái tóc chàng trai ngắn đi nhiều, trông thoải mái, đẹp trai, còn có hương vị mới.

Nhưng đó không phải điều Chu An Nhiên chú ý.

Bởi vì bên cạnh Trần Lạc Bạch, có một cô gái đang ngồi tại vị trí không biết còn thuộc về Chúc Nhiên hay không.

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao, trông xinh đẹp nổi bật.

Cô ấy nghiêng người hướng mặt về phía Trần Lạc Bạch, mặc dù cô không nghe rõ cô ấy đang nói gì với anh, nhưng trong ánh mắt cô gái này đều là ý cười chói lóa.

Chàng trai cũng ngồi nghiêng, quay lưng về phía cửa.

Chu An Nhiên không nhìn thấy vẻ mặt của anh, không hiểu sao, rõ ràng giọng anh không lớn nhưng cô lại dễ dàng nghe thấy trong phòng học ồn ào này.

"Vậy sao?" Giọng điệu lười nhác, hơi nhuốm ý cười.

Gió lạnh bên ngoài thổi vào, Chu An Nhiên chợt cảm thấy lạnh từ đầu đến chân.

Nghiêm Tinh Thiến đi sau lưng cô, vừa vào đã thấy ngay cảnh này, cô ấy khẽ nói "wao".

Cô ấy thì thầm hóng hớt bên tai Chu An Nhiên: "Chỗ bên cạnh Trần Lạc Bạch chưa từng có cô gái nào ngồi, hot boy của chúng ta qua một kỳ nghỉ đông mà đã có thêm một cô bạn gái rồi sao?"

Khả năng mà Chu An Nhiên không dám đoán bừa lại bị cô ấy nói thẳng ra.

Trong lòng thoáng dâng lên cảm giác chua xót, cô không nhìn nữa, cũng chẳng dám nhìn: "Về chỗ thôi."

Hôm đó đổi chỗ ngồi như thế nào, Chu An Nhiên hoàn toàn không nhớ rõ.

Cô chỉ nhớ lúc đổi chỗ, cô lỡ đãng không nhịn được nhìn về hướng đó, lần nào cũng thấy anh mỉm cười nói chuyện với bạn nữ xinh đẹp.

Chờ đến khi đổi chỗ xong, cô mới phát hiện ngồi trước cô là Lâu Diệc Kỳ và Trương Thư Nhàn.

Bọn họ đổi chỗ xong thì Trương Thư Nhàn mới đến, trước đó thì Lâu Diệc Kỳ vẫn cứ cúi đầu viết gì đó.

Chu An Nhiên không ngồi xuống ngay.

Bàn ghế để nguyên trong học một tháng, mặt bàn đã bám bụi. Lúc Trương Thư Nhàn đi tới, cô đang dùng khăn ướt lau bàn.

Khoảng cách gần, cho dù Trương Thư Nhàn có nói nhỏ thì tiếng nói chuyện phía trước vẫn lọt vào tai cô.

"Chuyện gì đây?" Trương Thư Nhàn nói bằng giọng nhiều chuyện y hệt Nghiêm Tinh Thiến lúc nãy, "Trần Lạc Bạch có bạn gái à?"

Động tác lau bàn của Chu An Nhiên không khống chế được lực, khăn ướt bay ra mép bàn, tay cô va phải góc bàn, cơn đau truyền đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!