Tim Chu An Nhiên đập rất nhanh.
Có lẽ thấy cô đã ngẩng đầu, bàn tay đó lại gõ nhẹ lên bàn một cái, sau đó, giọng nói trong trẻo của chàng trai vang lên.
"Giáo viên tiếng Anh tìm cậu."
Chất giọng quen thuộc vọng trên đỉnh đầu.
Lần này không phải là nói chuyện với Chúc Nhiên, Tông Khải hay những người khác, cũng không phải bị cô bất ngờ nghe thấy.
Anh đang nói chuyện với cô.
Nhận ra sự thật này, trái tim vô dụng của Chu An Nhiên lại đập nhanh hơn mấy nhịp.
Thật ra đây cũng không phải lần đầu anh nói chuyện với cô.
Trước đó từng có hai lần.
Một lần là vào ngày khai giảng, anh đỡ cô, nhắc nhở cô cẩn thận.
Còn lần khác là khi đi xuống dưới sân học thể dục, trong lúc bị bạn học chen lấn xô đẩy, khoảng cách giữa cô và anh rất gần nhau.
Anh và Chúc Nhiên đi phía sau cô, hình như đang nói về trò chơi nào đó.
Phía sau có người đùa giỡn, chàng trai bị đẩy không cẩn thận đụng vào vai cô, hình như anh nhìn cô một cái, mà hình như cũng không phải, lười biếng nói xin lỗi với cô.
Cho nên anh không nhớ được tên cô là quá bình thường.
Anh là người được ông trời ưu ái.
Mà cô là người nhát gan không dám đến gần anh.
Vốn dĩ cũng chẳng khác gì so với người xa lạ, nhưng lại có quan hệ là bạn cùng lớp.
Chu An Nhiên sợ mắt mình đỏ nên không dám ngẩng đầu, do dự rồi trả lời một câu ngắn gọn: "Ừ."
Sau đó cô vẫn can đảm hỏi thêm một câu: "Giáo viên tìm tớ có chuyện gì vậy?"
Nhưng anh cũng chỉ đến để báo cho cô biết, không cần cô trả lời, không đợi cô chần chừ thì bàn tay đó đã rời đi, bóng dáng chàng trai cũng biến mất.
Hơi thở tươi mát sảng khoái cũng nhanh chóng đi xa.
Trong lòng Chu An Nhiên mất mát.
Cô suy sụp nằm bò lên bàn, lại ảo não vì mình vẫn không biểu hiện tốt trước mặt anh.
Nhưng cô sợ anh nghĩ cô không quan tâm lời anh nói nên nhanh chóng chỉnh đốn lại cảm xúc, đứng dậy, nghĩ rồi vẫn ra ngoài bằng cửa trước.
Đi được nửa đường, Chu An Nhiên mới nhận ra một chuyện.
Anh tới chuyển lời giúp giáo viên, vậy có nghĩa là, dù không nhớ được tên của cô, nhưng anh vẫn biết cô là ai đúng không.
Cảm giác buồn bực cuối cùng cũng tan đi đôi chút.
Nhưng khi sắp đến cửa văn phòng của giáo viên tiếng Anh, cô lại nghĩ ra một khả năng khác.
… Khả năng anh nhận nhầm người.
Vì thế, cửa văn phòng cách đó mấy bước bỗng trở thành vực sâu, cô không biết bước vào trong đó sẽ là thiên đường hay địa ngục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!