Chương 66: Hoàn chính truyện

Chu An Nhiên vẫn còn đỏ mắt, khóe môi vô thức cong lên.

"Cuối cùng cũng cười rồi." Trần Lạc Bạch cười véo má cô, "Nếu còn khóc nữa thì hàng xóm sẽ đến xem đấy."

Chu An Nhiên: "!"

Cô vẫn bị quấn trong áo khoác lông vũ của anh, thò đầu ra ngoài nhìn.

Mùa đông ban ngày ngắn, trời đã tối hẳn rồi, nhưng ngoài khu dân cư đèn đường sáng nhiều, ánh sáng khá đầy đủ, quả thật có vài người tò mò nhìn về phía này.

Chu An Nhiên vội vàng rụt đầu lại: "Sao anh không nói sớm cho em biết?"

Trần Lạc Bạch cười không ngừng: "Bây giờ mới biết ngại à, lúc nãy em khóc thảm như thế, anh đâu còn tâm trí để ý đến người khác."

Chu An Nhiên chôn mặt vào ngực anh, không nói gì nữa.

"Được rồi." Trần Lạc Bạch lại dịu dàng dỗ cô, "Em được anh quấn trong áo khoác, chỉ cần không lại gần nhìn kỹ, không ai nhìn thấy mặt em đâu."

Chu An Nhiên nhỏ giọng: "Nhưng em phải về nhà mà."

Trần Lạc Bạch tiếp tục dỗ: "Anh cởi áo khoác cho em mặc, em đội mũ, cúi đầu đi, trời tối như vậy, không ai thấy được đâu."

"Anh cho em mặc áo của anh, anh không lạnh sao." Chu An Nhiên lại ngẩng đầu nhìn anh.

Trần Lạc Bạch nhẹ nhàng v. uốt ve má cô bằng đầu ngón tay: "Em còn hỏi anh có sợ lạnh không à? Ai là người trước đây ở trường cứ lạnh là lủi vào lòng anh vậy?"

Chu An Nhiên: "…"

Cũng đâu phải là mỗi ngày, chỉ có một, hai lần thôi.

Lúc đó thỉnh thoảng cô vẫn cảm giác như mình đang mơ, không dám làm nũng với anh quá mức.

Nếu là ở ngoài, cô cũng không dám làm nũng với anh.

Chu An Nhiên không muốn thừa nhận: "Em đâu có."

Cô gái hơi ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ và sưng lên vì khóc, nhưng ánh nhìn của cô lại trong veo, như thể đã được nước mắt rửa sạch, tràn đầy yêu thương.

Trong lòng Trần Lạc Bạch chợt động, bỗng nhiên muốn cúi đầu hôn cô.

Nhưng cô mới vừa khóc xong, nếu thật sự hôn cô ở đây, có lẽ cô sẽ xấu hổ đến mức cả tuần không dám ra ngoài.

Trần Lạc Bạch kiềm chế cơn xúc động đó, thấp giọng gọi cô: "Nhiên Nhiên."

Chu An Nhiên: "Có chuyện gì vậy?"

"Mai em có về Nam Thành không?" Trần Lạc Bạch hỏi cô.

Chu An Nhiên chớp mắt: "Sao đột nhiên lại bảo em về Nam Thành?"

"Bọn Thang Kiến Duệ từng mời em đi họp lớp mà, em là…" Trần Lạc Bạch ngừng lại, nhìn cô với nụ cười nhẹ, "Chị dâu không thể không giữ lời chứ?"

Lần đầu tiên Chu An Nhiên nghe thấy từ "chị dâu" từ miệng anh, tai cô đỏ lên: "Lúc đó em nói là nếu có thời gian thì sẽ đi."

Trần Lạc Bạch lại dịu dàng hỏi: "Vậy mai em có thời gian không?"

Chu An Nhiên ôm lấy eo anh, nhẹ nhàng gật đầu: "Có."

Chu An Nhiên về đến nhà, thay giày xong từ cửa bước ra, liền thấy Hà Gia Di đang ngồi yên trên sofa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!