Chương 64: (Vô Đề)

Sau khi hai người đi bộ về đến căn hộ, Chu An Nhiên lấy một gói kẹo soda ngồi xuống ghế sofa và bắt đầu mở ra. 

Cô lấy ra hai viên kẹo vị chanh, bóc một viên rồi đưa đến trước mặt chàng trai bên cạnh: "Anh có muốn ăn không?" 

Trần Lạc Bạch trực tiếp cúi xuống, cắn lấy viên kẹo từ tay cô. 

Chu An Nhiên tự bóc một viên ăn, sau đó mở hết số kẹo còn lại và cho vào một túi kín. 

"Em đang làm gì vậy?" Trần Lạc Bạch hỏi. 

Chu An Nhiên đáp: "Em sẽ gấp một bông hoa từ giấy gói kẹo cho anh." 

Lông mày Trần Lạc Bạch hơi nhướng lên: "Em thực sự định tặng hoa cho anh à?" 

Chu An Nhiên gật đầu chắc chắn: "Tất nhiên rồi, vừa nãy em đã nói rồi mà." 

"Được thôi." Trần Lạc Bạch lười biếng dựa vào ghế sofa, "Vậy anh chờ nhận hoa." 

Chu An Nhiên mỉm cười, lúm đồng tiền bên má lộ ra nhàn nhạt. 

Trần Lạc Bạch nhìn cô. 

Khi vừa vào nhà, cô đã tùy tiện búi mái tóc xoăn dài thành một búi thấp. Lúc này, chỉ còn một lọn tóc đen rủ xuống bên má. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, gương mặt trắng trẻo của cô trông dịu dàng đến mức không thể tưởng tượng. 

Lúc nãy trên đường đi, anh chỉ thuận miệng than thở một câu vì ghen tuông, vậy mà cô lại ngoan ngoãn về nhà gấp hoa giấy cho anh thật. 

Đã ở bên nhau một thời gian, dường như dù anh nói gì, cô cũng sẽ nghe theo. 

Vừa ngoan ngoãn, lại vừa ngốc nghếch. 

Trần Lạc Bạch nhai nát viên kẹo trong miệng, lặng lẽ nhìn gương mặt xinh đẹp nghiêng nghiêng của cô. Trong lòng mềm mại như có từng cơn sóng dậy lên. 

Trong nhà không có nhiều kẹo, giấy gói chỉ đủ để Chu An Nhiên gấp hai bông hoa. 

Cô học gấp hoa giấy từ giấy gói kẹo là vì muốn giữ lại những món đồ ăn vặt anh tặng. Không ngờ có một ngày, cô lại có thể tự tay gấp hoa để tặng anh. 

Sau khi cẩn thận hoàn thành hai bông hoa, Chu An Nhiên đang định đưa cho anh. 

Vừa quay đầu lại, đôi môi cô bất ngờ bị anh chặn lại. 

Cô sững sờ trong giây lát, giây tiếp theo, cả người đã bị anh ôm lên đặt ngồi lên đùi anh. Nụ hôn trên môi vẫn chưa dừng lại, Trần Lạc Bạch khẽ nắm cằm cô, theo phản xạ, cô hơi hé miệng, lập tức cảm nhận được đầu lưỡi của anh trượt vào. 

Lúc vào nhà, cô vô tình bật trình phát nhạc trên điện thoại. 

Giờ cũng không biết đã phát đến bài nào, cô chẳng còn để tâm mà nghe. 

Căn phòng không còn tiếng trò chuyện, chỉ có tiếng nhạc không ngừng phát ra che đi những âm thanh vụn vặt. Đến khi nhạc chuyển sang đoạn dạo, những âm thanh ấy dường như lại trở nên rõ ràng hơn. 

Không biết đã qua mấy bài hát, Trần Lạc Bạch hơi rời môi ra, chóp mũi chạm vào cô, ánh mắt mang theo những tia lửa rõ ràng, giọng trầm thấp: "Anh có nên đáp lễ không?" 

Chu An Nhiên bị thiếu dưỡng khí, đầu lưỡi tê dại, phải mất vài giây mới trả lời được: "Đáp lễ gì, hoa giấy à? Không cần đâu." 

"Vậy thì…" Trần Lạc Bạch khẽ siết lấy tay cô, như đang ám chỉ điều gì đó, "Chuyện ở khách sạn lần đó thì sao?" 

Chu An Nhiên sững lại, khi hiểu được anh đang ám chỉ điều gì, gương mặt vốn đã đỏ nay càng như muốn bốc cháy. 

Trần Lạc Bạch buông tay cô ra, hơi cúi xuống: "Bé cưng, chỗ này có thể chạm vào không?" 

Đầu ngón tay Chu An Nhiên lập tức siết chặt lấy áo thun của anh. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!