Buổi tụ họp kéo dài từ chiều đến tận tối.
Giữa chừng, Du Băng Thấm và nhóm của chị ấy phải đi tập luyện nên đã rời đi trước năm giờ chiều. Đổng Thần có việc ở trường, hẹn ngày mai gặp lại rồi rời đi sớm cùng Hạ Minh Vũ. Tạ Tĩnh Nghi và Bách Linh Vân có cuộc họp buổi tối, còn Vu Hân Nguyệt sau một buổi chiều ngồi ở hội quán bắt đầu nhớ thư viện của mình, nên cũng về cùng bọn họ.
Cuối cùng chỉ còn lại Nguyên Tông hòa vào nhóm bạn cấp ba của họ, có vẻ như anh chàng đang cố gắng hòa nhập hoàn toàn vào tập thể này.
Gần mười giờ tối, mọi người đã mệt sau khi hát hò và chơi game, bèn ngồi lại cùng nhau trò chuyện. Không biết ai khơi mào trước, mọi người bắt đầu kể chuyện ma.
Ánh đèn mờ ảo trong phòng bao tạo nên bầu không khí vô cùng thích hợp để kể chuyện kinh dị.
Nguyên Tông kể hăng nhất, đến khi cạn kho chuyện ma liền chuyển sang chuyện thực tế: "Hình như trường tôi hồi xưa được xây trên một khu nghĩa địa, nên có nhiều chỗ từng xảy ra chuyện ma quái lắm."
"Ngày xưa mẹ tôi kể lúc tôi còn nhỏ, tôi đã nói mình từng gặp ông nội vào ngày thất đầu (ngày thứ bảy sau khi mất) của ông." Thịnh Hiểu Văn tiếp lời, "Nhưng tôi không nhớ gì cả, chắc lúc đó mới bốn tuổi, có lẽ chỉ là do xem ảnh rồi nói vậy thôi."
Trương Thư Nhàn: "Trước đây lúc xây tòa nhà âm nhạc của trường bọn tôi cũng từng đào ra cái gì đó mà."
"Thật ra tôi từng gặp ma ở trường cấp ba bọn mình rồi." Chúc Nhiên xoa cằm, vẻ mặt đầy bí ẩn.
Nghiêm Tinh Thiến không tin: "Thật không đấy?"
Thang Kiến Duệ và mấy người khác rõ ràng cũng không tin.
"Nghe lão Chúc nói nhảm mà cũng tin à? Không thì cậu cứ hỏi xem là ngày nào đi, chuyện lớn vậy sao lại không nhớ nổi thời gian chứ?"
Chúc Nhiên: "Sao mà không nhớ được? Chính là tối thứ sáu đầu tiên sau khi khai giảng học kỳ một lớp 11. Tuần đó hình như mới học có hai, ba ngày gì đấy, tan học xong, tôi đi tìm A Lạc, nửa đường gặp một cô gái tóc dài, mặc váy trắng, da trắng bệch như ma vậy—"
Chưa nói hết câu, Trần Lạc Bạch đột nhiên đá cậu ta một phát, rõ ràng cú đá này mạnh hơn nhiều so với lúc đùa giỡn.
Chúc Nhiên tức giận: "Khốn kiếp, Trần Lạc Bạch, cậu đá tôi làm gì? Không phải chỉ là hôm đó cô gái kia cho cậu—"
Cậu ta đột nhiên dừng lại giữa chừng khi liếc thấy Chu An Nhiên ngồi cạnh Trần Lạc Bạch.
Chúc Nhiên đột nhiên nhớ ra "cô em gái ma" hôm đó, chỉ thuận miệng nói bừa mà không ngờ lại bị Trần Lạc Bạch đá mạnh đến vậy. Cậu ta lỡ lời suýt nữa nói ra điều không nên trước mặt Chu An Nhiên.
Nhưng rõ ràng là đã muộn.
Thịnh Hiểu Văn và mấy cô gái khác dường như nhận ra điều gì đó, nụ cười trên mặt chợt tắt. Nghiêm Tinh Thiến là người bênh bạn bè nhất, cũng nóng tính nhất, lập tức chất vấn: "Cô gái đó đã làm gì với Trần Lạc Bạch mà cậu không nói tiếp nữa?"
Chúc Nhiên chỉ muốn quay ngược thời gian mười mấy giây trước để bịt miệng chính mình.
Cậu ta áy náy liếc nhìn Trần Lạc Bạch và Chu An Nhiên.
Trần Lạc Bạch, nhân vật chính của câu chuyện, lại vô cùng bình tĩnh, một tay tùy ý đặt trên vai Chu An Nhiên, khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt nhìn cậu ta.
Chúc Nhiên: "…"
Tên này rõ ràng là dựa vào việc cậu ta không dám để mình bị hiểu lầm nên mới không giải thích.
Nể tình bạn bè lâu năm, Chúc Nhiên vẫn nghiêm túc giải thích: "Không có gì thật mà, Chu An Nhiên, cậu đừng hiểu lầm. Hôm đó cô gái kia chỉ đưa cho cậu ta hai cây tăm bông và hai miếng băng cá nhân thôi. Nhưng cậu ta thậm chí còn không kịp nhìn rõ mặt cô ấy, mấy thứ đó cũng hoàn toàn không dùng đến—"
Lại chưa kịp nói hết câu, cậu ta lại bị Trần Lạc Bạch đá một phát nữa.
"Trần Lạc Bạch, cậu có bệnh à?"
Cậu ta đã giải thích rõ ràng rồi, còn đá cái gì nữa?
"Khoan đã." Nghiêm Tinh Thiến đột nhiên nhớ ra một chuyện, "Buổi tối thứ sáu đầu tiên sau khi khai giảng lớp 11, Nhiên Nhiên, có phải cậu đã quay lại trường một chuyến không? Tớ nhớ lúc đó tớ về quê, cậu nhắn tin bảo quên mang theo đề thi nên phải quay lại lấy."
Chu An Nhiên đã đỏ mặt từ lâu: "…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!