Chương 5: Còn không quỳ xuống tạ ơn đi.

Nguyên nhân là mỗi khi có học sinh nữ lớp khác đến tìm Trần Lạc Bạch, Chúc Nhiên đều sẽ cười nói ồn ào sau lớp.

"Trần Lạc Bạch, lại có người tới hỏi cậu đề toán kìa."

Bởi vì đây không phải lời trêu đùa ác ý, hơn nữa còn cho đối phương nấc thang để đi xuống.

Những cô gái đứng bên ngoài không tức giận mà chỉ đỏ bừng mặt.

Mấy cô gái đó cuối cùng vẫn phải thất vọng ra về, nhưng không hiểu sao cụm từ "hỏi đề toán" lại trở nên phổ biến.

Đầu tiên là ở lớp bọn họ, sau đó lan ra những lớp khác, đến khi lan ra toàn trường thì không biết có phải do bị thêm mắm dặm muối hay không, tóm lại là nó cũng mang theo một vài ý nghĩa khác.

"Tớ có thể hỏi cậu đề toán không" bỗng thay cho câu nói "Tớ thích cậu", "Tớ có thể ở bên cậu không", "Cậu có muốn quen tớ không", "Trăng đêm nay thật đẹp". Câu nói này đã trở thành cách tỏ tình mới cho những học sinh cấp ba.

Từ một câu nói thông thường, lại trở thành tâm sự bí ẩn mờ ám của tuổi thanh xuân.

Quan trọng là cũng rất an toàn.

Nếu như bị từ chối còn có thể cứu vãn.

Thậm chí bị giáo viên bắt gặp tại chỗ cũng có lý do "quang minh chính đại".

Chỉ khổ cho những bạn học thật sự muốn đi hỏi bài lại không dám đi hỏi những bạn khác giới nữa.

Ngay cả đồng tính cũng không "tuyệt đối an toàn" như vậy.

Văn hóa hủ đã sớm thịnh hành.

Đám con gái thì vốn đã sến sẩm với nhau, nhưng thỉnh thoảng, đám con trai quên mất câu này đã có ý nghĩa khác, thuận miệng hỏi bạn cùng bàn, sau đó không đợi những bạn học nữ học tập buồn chán muốn tìm chuyện vui quay lại trêu ghẹo thì đã phản ứng trước, lập tức buồn nôn đẩy bàn ghế ra, giữ khoảng cách "chúng tôi trong sáng hoàn toàn không có gì hết".

Vì thế, có một khoảng thời gian, số học sinh chủ động đến tìm giáo viên hỏi bài toán đã trở nên rất nhiều.

Lớp 10-2 là nguồn cơn của mọi chuyện nên tình hình càng rõ hơn.

Giáo viên dạy Toán không hiểu gì, cuối cùng vào một giờ tự học buổi tối cũng không nhịn được phải hỏi: "Dạo này các em bị sao thế?"

Lúc đó đã gần đến tháng 11, hôm sau là kỳ thi giữa kỳ.

Gần tới cuối thu, độ ấm của thành phố Nam lại tăng lên, nhiệt độ ban ngày hơn 20 độ, buổi tối chỉ có mười mấy độ, gió thu se lạnh khẽ len qua cửa sổ, thời tiết rất dễ chịu.

Giáo viên dạy Toán của lớp 10-2 cũng là giáo viên chủ nhiệm của lớp, tên là Cao Quốc Hoa, là một người đàn ông cứng được mềm được.

Sau khi hỏi vậy, ông sờ mái tóc rõ ràng đã bết lại của mình, nghi ngờ nhìn đám thanh niên trong lớp: "Dạo này các em có hứng thú học toán hay sao mà có nhiều bạn tới hỏi bài thầy như vậy?"

Vừa hỏi xong, lớp học đã phá lên cười.

Có người nén cười, có người cười mỉm, có người cười ầm lên.

Cao Quốc Hoa chỉ vào người cười to nhất: "Chúc Nhiên, em đứng lên cho thầy, chuyện này có gì mà buồn cười?"

Lúc đứng lên Chúc Nhiên còn ôm bụng nghiêng đầu nhìn vị thiếu gia bên cạnh, cười chảy nước mắt, cậu ta dừng vài giây mới nói hùng hồn: "Thầy ơi, vì lớp chúng ta có hứng thú học tập chưa từng có, em nghĩ lần này chắc chắn lớp ta sẽ xếp hạng nhất, điểm trung bình sẽ bỏ xa lớp 10-1 mấy điểm ạ."

Cao Quốc Hoa cứ cảm thấy có gì sai sai.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy cũng đúng.

Không hiểu sao đám nhóc này lại cười vui vẻ như vậy.

Có lẽ là do khoảng cách thế hệ chăng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!