Chương 48: (Vô Đề)

Hôm nay là thứ bảy, sáu giờ Chu An Nhiên đã thức dậy rồi.

Vì hôm nay Thịnh Hiểu Văn và Nghiêm Tinh Thiến sẽ tới đây nên cô không định tới thư viện, cô mang latop tới một quán cà phê 24h trong trường ăn sáng, làm xong bài tập cuối cùng của ngày hôm qua.

Xong xuôi thì đã hơn tám giờ.

Chu An Nhiên nhắn tin trong nhóm chat của phòng ký túc xá: [Tớ đang ở quán cà phê, giờ đang định về phòng, các cậu có cần tớ mua đồ ăn sáng cho không?]

Nhắn xong, cô chờ đợi.

Tạ Tĩnh Nghị trả lời cô: [Muốn.]

Tạ Tĩnh Nghị: [Nhưng sao hôm nay cậu không tới thư viện mà còn quay về phòng?]

Chu An Nhiên: [Hai người bạn của tớ muốn tới đây chơi.]

Chu An Nhiên: [Lát nữa tớ ra ngoài đón bọn họ.]

Bách Linh Vân cũng trả lời: [Mua cho tớ nữa.]

Bách Linh Vân: [Cảm ơn bé Nhiên Nhiên.]

Chu An Nhiên gọi món cho họ, sau đó hàn huyên với Nghiêm Tinh Thiến và Thịnh Hiểu Văn đã bắt đầu xuất phát, chờ đồ ăn được làm xong, cô xách đồ về ký túc xá.

Bách Linh Vân đã thức dậy rửa mặt, Tạ Tĩnh Nghị còn nằm trên giường, nghe thấy tiếng động thì ló cái đầu bù xù ra, giọng nói chứa sự mệt mỏi.

"Sao nhanh thế."

Chu An Nhiên đặt đồ trên bàn của từng người: "Tại vắng khách."

"Thôi được rồi." Tạ Tĩnh Nghị ngáp một cái, "Tớ dậy đây."

Chu An Nhiên cất sách và latop đi, sau đó xách túi, vẫy tay với Tạ Tĩnh Nghị đang ngồi ngẩn người trên giường: "Tớ đi đón bạn đây, trưa với tôi nay tớ không ăn với các cậu đâu."

Tạ Tĩnh Nghị lại ngả người lên giường: "Ok, tớ ngủ thêm mười phút nữa."

Ra khỏi ký túc xá, Chu An Nhiên đi thẳng tới cổng trường.

Lúc đi qua sân bóng rổ thì bỗng có người chặn đường cô.

"Đàn em, lại gặp nhau rồi.". Là một giọng nói lạ lẫm chưa ý cười.

Chu An Nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy có một chàng trai lạ mặt đứng trước mặt cô, cao khoảng chừng Trần Lạc Bạch.

Có lẽ vì gương mặt cô lộ rõ sự nghi hoặc nên đối phương chủ động giải thích: "Không nhớ anh à? Chúng ta từng gặp nhau rồi đó, lúc câu lạc bộ tuyển người mới, anh có đưa giấy chiêu mộ của câu lạc bộ bóng rổ cho em."

Chu An Nhiên miễn cưỡng có chút ấn tượng.

Có lẽ là vì Tạ Tĩnh Nghị từng nói đây là hội trưởng câu lạc bộ bóng rổ cặn bã.

Nhưng chút ấn tượng đấy có cũng như không, khi đó cô không chú ý đối phương trông như thế nào.

Chu An Nhiên không biết tạo sao đối phương lại cản đường cô, cũng không muốn biết. Cô đang nghĩ xem nên thoát thân thế nào thì bỗng nhiên có một bàn tay đặt lên vai cô, hơi thở nhẹ nhàng dễ chịu ập đến.

Quen thuộc đến mức không cần quay lại cũng biết là ai.

Chu An Nhiên chợt cứng người.

Giọng nói uể oải của Trần Lạc Bạch vang lên bên tai: "Đàn anh Đỗ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!