Chương 47: Cậu luôn tốt hơn những người khác.

Đêm nay, tim Chu An Nhiên không biết đã đập nhanh bao nhiêu lần.

Trên thực tế, cô không dám chắc chắn 100% về suy nghĩ của anh.

Nhưng lúc này, cô cảm thấy trong lòng sinh ra một sự kích động, cũng không dám nghĩ nhiều như vậy nữa.

Không nghĩ đến tương lai.

Không nghĩ đến sau này.

Cô không dám nghĩ tới hậu quả sau khi để lộ hết tâm tư của mình trước mặt anh.

Giống như bướm đêm với bản năng phototaxis không thể từ chối ánh lửa rực rỡ.

(Phototaxis là một loại taxi, hoặc chuyển động theo vị trí, xảy ra khi toàn bộ sinh vật di chuyển về phía hoặc ra khỏi k. ích th. ích của ánh sáng.)

Cô cũng không thể từ chối Trần Lạc Bạch vào lúc này.

Không ai có thể từ chối anh vào lúc này được.

Chu An Nhiên chống tay bên hông, nhảy thẳng xuống vào vòng tay chàng trai.

Khoảnh khắc đỡ được cô, Trần Lạc Bạch chợt hối hận.

Vì mang theo chút lực va chạm, nửa thân trên của cô gái gần như dán sát vào ngực anh.

Cơ thể Trần Lạc Bạch cứng đờ trong giây lát, hai tay đặt trên lưng cô siết chặt, yết hầu vô thức lăn lộn mấy vòng, anh quay mặt đi, hai giây sau mới nhìn vào khuôn mặt của cô.

Cô được anh ôm lấy, chân không chạm đất, khuôn mặt nhỏ nhắn ngoan ngoãn xinh đẹp gần ngay trước mắt, khoảng cách gần hơn một chút là có thể hôn được cô, ngay cả đường nét trên môi cô cũng rõ ràng.

Trần Lạc Bạch vẫn duy trì khoảng cách này không nhúc nhích, thấp giọng hỏi cô: "Chu An Nhiên, tuần sau tới xem tớ chơi bóng nhé?"

Khoảng cách gần đến nỗi anh vừa mở miệng, Chu An Nhiên có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực của anh phả vào mặt cô.

Nóng đến mức mặt cô như sắp bị bỏng.

Khác với mấy lần trước anh đưa tay đỡ sau lưng cô, vào lúc này cô được anh ôm trong ngực, tư thế thân mật hơn so với một cái ôm thông thường.

Trái tim dường như bị quá tải, đại não cũng có xu hướng ngừng hoạt động.

Lông mi Chu An Nhiên rủ xuống, không dám nhìn anh, chỉ nhỏ giọng nói: "Cậu thả tớ xuống trước đi."

Trần Lạc Bạch thấy mặt cô đỏ như gấc, lông mi run rẩy, giọng nói mềm mại như đang làm nũng, trong lòng bắt đầu nhen nhói chút suy nghĩ xấu xa, tay ôm eo cô càng chặt hơn, đè cô vào trong ngực, thấp giọng nói: "Cậu đồng ý với tớ đi đã."

Chu An Nhiên: "…?"

Sao anh vẫn trêu chọc cô chứ?

Khoảng cách thực sự rất gần.

Không cần ngẩng đầu, cô cũng có thể cảm nhận được khuôn mặt anh gần như sát vào cô, trong tầm mắt cô là sống mũi cao và đôi môi mỏng, tim đập nhanh đến mức trong lòng có chút hoảng hốt, ngón tay kéo áo khoác của anh.

Nhưng hình như cô cảm thấy có chút vui vẻ.

"Tớ có nói là không đi đâu."Nhóm Du Băng Thấm ăn khuya ở một tiệm thịt nướng.

Lúc Chu An Nhiên và Trần Lạc Bạch đi tới, hai vị trí bên cạnh Du Băng Thấm còn trống, hẳn là đã được dành riêng cho hai người họ.

Cô đi đến ngồi cạnh Du Băng Thấm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!