Sau khi ra khỏi nhà hàng, Chu An Nhiên vẫn mải nghĩ đến những lời anh nói.
Nhà hàng cách Live House không xa, họ không bắt taxi mà định đi bộ đến đó.
Chu An Nhiên cúi đầu đi phía sau, vẫn đang suy nghĩ về lời anh vừa nói.
Có lẽ vừa rồi ánh mắt anh nhìn cô quá đỗi chăm chú và dịu dàng, làm cho cô có cảm giác "Câu nói đó của anh là nói cho cô nghe".
Nhưng ngay cả tên của cô hồi cấp ba anh cũng không nhớ, khi lên đại học họ mới gặp lại, đến nay mới được hơn một tháng.
Cho dù cô có nghĩ nhiều, cũng chỉ có thể đoán rằng liệu có phải anh cũng có chút tình cảm mơ hồ nào đó với cô hay không.
Hai chữ "Rất thích" này, cô còn không dám nghĩ tới.
Vậy có phải là, anh đang nói với cô anh có người mà mình rất thích không?
Hình như cũng không có khả năng, với tính cách của anh, nếu anh thật sự thích một cô gái, cũng sẽ không tiếp xúc thân thiết với cô như vậy, càng không nỡ để cho đối phương hiểu lầm khó chịu.
Vậy là anh chỉ đang nói với cô về Chúc Nhiên?
Chu An Nhiên đang mải mê suy nghĩ, không để ý rằng phía trước có một bậc thang nhỏ, sau khi giẫm xuống, cô mới hốt hoảng nhận ra, suýt nữa thì đứng không vững.
Trong chốc lát, cô được một bàn tay to lớn ấm áp, mạnh mẽ ôm lấy.
Cô bất ngờ va vào vòng tay của chàng trai, hơi thở mát mẻ của anh bao trùm lấy cô.
Chu An Nhiên ngơ ngác nhìn anh, vô tình chạm phải ánh mắt đang cười của anh.
"Lại đang suy nghĩ gì đấy?" Trần Lạc Bạch hỏi cô.
Cô gái trong tay anh dường như vẫn còn đang ngây ngốc, vẫn là dáng vẻ ngoan ngoãn khiến người ta nhìn mà muốn bắt nạt.
Trần Lạc Bạch thoáng cúi đầu, hơi hạ giọng nói: "Đi với tớ chán đến mức phân tâm không thèm nhìn đường luôn?"
Chu An Nhiên hoàn hồn, vội lắc đầu: "Không phải."
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cô gái thoáng đỏ ửng, đôi mắt hạnh tròn xoe trong veo xinh đẹp, bên trong ẩn chứa một chút bối rối và căng thẳng.
Rất giống với dáng vẻ khi anh đưa cho cô lon coca trong siêu thị nhỏ của trường năm đó.
"Chu An Nhiên." Trần Lạc Bạch lại gọi cô: "Sao cậu vẫn giống như hồi cấp 3 thế…"
Tim Chu An Nhiên đập thình thịch.
Giống cái gì cơ?
Giống như vẫn còn rất thích anh sao?
Anh phát hiện ra rồi à?
Trần Lạc Bạch chậm rãi nói: "Chỉ mới trêu một chút mà cậu đã đỏ mặt rồi?"
Chu An Nhiên thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng không dám thả lỏng.
Cô cảm giác mặt mình đang nóng bừng lên, nên không dám phủ nhận, nhưng cũng không dám trực tiếp thừa nhận, vì hai chữ đỏ mặt này hình như cũng đủ để bộc lộ điều gì đó.
Cô lưỡng lự nhỏ giọng phản bác một câu: "Có sao?"
Một thanh âm nhẹ nhàng xuyên vào tai, lông mi cô gái khẽ run lên, vừa dài vừa cong, cùng với thanh âm vừa rồi giống như hai cái bàn chải nhỏ, cào hai cái vào trái tim Trần Lạc Bạch.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!