Chu An Nhiên ngẩn người, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh.
"Nhìn tớ làm gì?" Trần Lạc Bạch vẫn nghịch điện thoại, đôi mắt đen như mỉm cười, "Chẳng phải chị tớ đã dặn tớ đưa cậu về an toàn rồi sao."
Chu An Nhiên: "…?"
Đàn chị Du dặn anh đưa cô về lúc nào?
Anh đang nói đến thứ bảy tuần trước đó hả?
Nhưng lần đó đàn chị Du chỉ dặn anh đưa cô về an toàn trong tối hôm đó thôi mà.
Chu An Nhiên không biết anh có ý gì, nhưng xuất phát từ tư tâm cũng muốn được anh đưa về, cô không vạch trần anh.
Hạ Minh Vũ cụp mắt xuống.
Lúc này, điện thoại kêu liên tục mấy tiếng.
Hạ Minh Vũ lấy điện thoại ra, cảm thấy ông trời cũng không đứng về phía mình, cậu ta thở dài trong lòng, đứng dậy: "Ngại quá, bạn cùng phòng tìm tớ có việc gấp, tớ phải đi trước đây."
Chu An Nhiên gật đầu: "Vậy cậu mau đi đi."
Chờ đến khi bóng dáng Hạ Minh Vũ vội vàng biến mất bên ngoài nhà ăn, Chu An Nhiên mới nghe thấy chàng trai đối diện hắng giọng lên tiếng: "Chúng ta đi chưa?"
Chu An Nhiên muốn gật đầu theo bản năng, ánh mắt lơ đãng thoáng nhìn khay cơm của anh.
"À…" Cô dừng lại, giơ tay chỉ vào khay đồ ăn của anh, "Hình như cậu chưa ăn được mấy."
Trần Lạc Bạch cũng nhìn theo hướng cô chỉ, thuận miệng nói: "Ừm, không có khẩu vị."
Sao lại không có khẩu vị?
Chu An Nhiên ngẩng đầu đánh giá anh một cái, không phát hiện được gì.
Cô lo lắng, không kìm lòng được hỏi: "Là không thoải mái hay là không muốn ăn?"
Động tác xoay điện thoại của Trần Lạc Bạch dừng lại, lông mày khẽ nhướng lên, mở miệng trêu ghẹo: "Tò mò về khẩu vị của tớ à?"
Chu An Nhiên: "…"
Sao người này bỗng nhiên dở chứng vậy.
Cô muốn cúi đầu ngoảnh đi, nhưng như vậy có vẻ giống như có tật giật mình, thế là đành phải cố nhịn, thuận miệng mượn lời Du Băng Thấm làm cái cớ: "Dạo trước đàn chị Du nói cậu rất kén ăn nên tớ chỉ hỏi chút thôi."
Thanh âm chàng trai dường như vẫn chứa ý cười: "Chị ấy còn nói linh tinh gì về tớ nữa?"
Chu An Nhiên: "?"
Cô chợt ngẩn người: "Đây là nói linh tinh sao?"
Trần Lạc Bạch tiếp tục dùng tay xoay điện thoại, ung dung nhìn cô: "Không phải nói linh tinh thì là gì?"
Cô phải trả lời sao đây?
Chu An Nhiên mím môi.
Có vẻ như anh để ý đến việc bị nói là kén chọn, nếu cô nói không phải là cô nói linh tinh thì liệu anh có bực không? Nhưng nếu cô nói là cô chỉ nói đùa thôi thì hình như hơi có lỗi với đàn chị Du rồi.
Trần Lạc Bạch nhìn hai hàng lông mày thanh tú của cô nhíu lại, dáng vẻ rất rối rắm như thể anh đã hỏi một vấn đề cực kỳ nan giải, anh không nhịn được cười: "Trêu cậu thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!