Chương 44: (Vô Đề)

Bọn họ đều có tiết thứ hai buổi sáng, gần tới giờ học thì cùng thu dọn đồ đạc ra khỏi thư viện.

Sau khi ra khỏi cửa lớn, Hạ Minh Vũ quay đầu, thấy cô gái phía sau không biết cố ý hay vô tình mà đi song song bên cạnh Trần Lạc Bạch.

Cậu ta dừng chân: "Chu An Nhiên."

Chu An Nhiên cũng dừng lại: "Sao thế?"

Hạ Minh Vũ ôm mấy quyển sách nhìn cô: "Trưa nay gặp ở căn tin."

Chu An Nhiên: "…"

Suýt nữa cô quên mất chuyện này.

Cảm giác bên cạnh có ánh mắt hướng về phía này, cảm giác chột dạ trong lòng Chu An Nhiên bỗng chốc vụt lên tận đỉnh.

Cô căng da đầu gật đầu trước ánh mắt kia.

Sau đó tiếng Trần Lạc Bạch vang lên ngay bên tai cô, ngữ điệu lạnh nhạt: "Hai cậu hẹn trưa nay cùng nhau ăn cơm sao?"

Hạ Minh Vũ nhìn anh: "Cậu ấy giúp tôi, tôi mời cậu ấy ăn cơm."

"Chỉ là giảng mấy bài thôi." Chu An Nhiên khẽ nói thêm, "Đâu có giúp đỡ gì."

Ánh mắt Trần Lạc Bạch chuyển từ cô gái đang cúi đầu sang Hạ Minh Vũ, cong môi mỉm cười: "Cậu có phiền nếu thêm một người nữa không? Trùng hợp trưa nay tôi cũng ăn cơm một mình. Nhưng nếu cậu ấy đã nói là không phải giúp thì cậu cũng không cần mời, để tôi mời hai cậu, dù sao từ lúc khai giảng đến giờ ba chúng ta cũng chưa từng đi riêng với nhau."

Hạ Minh Vũ đối mặt với anh: "Cậu ấy nói không phải giúp đỡ, không cần tôi mời, vậy tại sao tự nhiên cậu lại mời?"

"Tất cả đều là bạn học mà, mời nhau cần gì lý do." Trần Lạc Bạch dừng lại, ánh mắt lại chuyển sang nhìn cô gái đứng bên cạnh, anh thấy vành tai trắng của cô trở nên ửng hồng, "Cậu nói đúng không, Chu An Nhiên?" 

Chu An Nhiên: "…?"

Không biết có phải ảo giác không mà cô cứ thấy anh nhấn mạnh câu "tất cả đều là bạn học".

Anh không muốn để cô đi ăn riêng với Hạ Minh Vũ nên lấy lời cô nói ra làm lý do sao?

Chu An Nhiên không biết có phải cô lại tự đa tình hay không, cũng không dám nói tiếp.

Nhưng dù sao cô cũng rất muốn ăn chung với anh.

Tuy nhiên nếu vậy thì không thể để Hạ Minh Vũ mời được, thật ra, cô cũng cảm thấy không có lý do gì để Hạ Minh Vũ mời cô.

Chu An Nhiên nghĩ rồi gật đầu: "Hay để tớ mời hai cậu?"

Ngón tay đặt trên sách của Hạ Minh Vũ siết chặt lại.

"Đã nói là tớ mời rồi." Cậu ta dừng lại, quay sang nhìn Trần Lạc Bạch, "Nếu cậu muốn thì cũng tới đi."

Lông mày Trần Lạc Bạch nhẹ nhàng nhướng lên: "Được thôi, cảm ơn trước nhé."

Hạ Minh Vũ: "…."

Vu Hân Nguyệt đứng một bên bỗng nhiên giơ tay lên nhìn đồng hồ: "Nhiên Nhiên, cậu nói chuyện xong chưa, chúng ta tới phòng học thôi."

Chu An Nhiên: "Sắp xong rồi, cậu chờ tớ chút."

Nói xong, cô quay đầu nhìn sang chàng trai đứng bên cạnh, ánh mắt cô chậm rãi dịch từ gương mặt đẹp trai ngời ngời xuống đôi tay thon dài.

Anh vẫn đang cầm bút và vở của cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!