Chương 43: (Vô Đề)

Thứ ba.

Bách Linh Vân và Tạ Tĩnh Nghị đều chọn ở lại ký túc xá tự học, bớt thời gian đến thư viện còn được ngủ thêm mười phút.

Chu An Nhiên và Vu Hân Nguyệt tới thư viện vào lúc bảy giờ năm lăm, Trần Lạc Bạch đã tới từ sớm đợi bên ngoài.

Hôm nay anh mặc áo khoác bóng chày màu đen trắng, anh cúi mặt, trông rất uể oải, có thể là chưa ngủ đủ giấc nên toàn thân toát lên khí chất "khó chịu, đừng dây vào tôi".

Chu An Nhiên vừa định đi về phía anh thì thấy có không ít cô gái đang lén nhìn anh, nhưng chắc vì cảm nhận được hơi thở người sống chớ gần nên không ai dám đi qua bắt chuyện hoặc xin Wechat.

Cô chậm rãi đi tới trước mặt anh, dừng lại.

Trần Lạc Bạch nhìn cô đến gần, nén cảm giác muốn ngáp lại, giọng rất nhỏ: "Tới rồi à."

Chu An Nhiên ngẩng đầu, phát hiện ánh mắt anh đã ôn hòa hơn, nhưng vẻ bơ phờ trên gương mặt vẫn còn rõ lắm: "Tối qua cậu ngủ không ngon à?"

"Một chút." Trần Lạc Bạch nói.

Vậy sao hôm nay còn đến thư viện?

Thật sự chỉ vì muốn tình cờ gặp tớ thôi sao?

Hai câu hỏi này lăn lộn trong đầu Chu An Nhiên mấy vòng, nhưng cô không dám hỏi.

Tối chủ nhật nhắn tin với anh qua Wechat, cô còn không dám hỏi có phải anh đang đùa cô không mà.

Bây giờ giáp mặt, cô càng không dám hỏi.

Chu An Nhiên cúi đầu, nhạt nhẽo hỏi: "Cậu ăn sáng chưa?"

"Ăn rồi." Hôm nay cô búi tóc, Trần Lạc Bạch cúi đầu, nhìn thấy cần cổ trắng như tuyết của cô: "Còn cậu thì sao?"

"Cũng ăn rồi."

"…"

Đúng tám giờ, thư viện mở cửa.

Vì có thêm người nên lần này Chu An Nhiên vẫn ngồi vào bàn lớn dành cho sáu người.

Cô ngồi ở giữa, Vu Hân Nguyệt thì ngồi bên trái, Trần Lạc Bạch ngồi bên phải cô.

Vừa ngồi xuống, Chu An Nhiên đã thấy Hạ Minh Vũ ôm vài cuốn sách ngồi xuống đối diện cô.

Cảm giác chột dạ tối chủ nhật không hiểu sao lại xuất hiện nữa.

Ánh mắt Hạ Minh Vũ dừng lại trên người cô một giây, sau đó chuyển hướng sang Trần Lạc Bạch. Thư viện vừa mở cửa nên mọi người còn đang đi lại, cậu ta cũng không đè thấp giọng: "Trùng hợp vậy sao? Hôm nay hai cậu cũng gặp nhau?"

Chu An Nhiên: "…"

Chu An Nhiên không biết nên đáp thế nào.

Thanh âm quen thuộc kia lười biếng vang lên, giọng chứa ý cười: "Đúng vậy, tình cờ gặp cậu ấy."

Chu An Nhiên: "…"

… Làm gì có.

Hạ Minh Vũ cụp mắt, đặt sách xuống, không nói gì thêm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!