Chương 41: (Vô Đề)

Gần 9 rưỡi tối.

Dưới tầng ký túc xá vô cùng náo nhiệt.

Nhưng giờ phút này, đám đông và âm thanh xung quanh giống như trở thành một màn hư ảo, Chu An Nhiên chỉ nhìn thấy chàng trai trước mặt, cũng chỉ nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của chính mình.

Đó là điều đáng tiếc nhất của cô năm cấp ba. 

Vì nhát gan nên cô không dám tự mình đứng ra giúp anh.

Bởi vậy nên sau đó cô chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn anh cảm ơn Nghiêm Tinh Thiến.

Nhưng vào lúc này, chàng trai mà cô thích đã lâu đang đứng trước mặt cô, thấp giọng hỏi cô, anh đã đến muộn hai năm, liệu cô có bằng lòng cho anh cơ hội bù đắp không.

Ước mơ trở thành hiện thực dường như cũng không đủ diễn tả cảm xúc của cô lúc này.

Đây là điều cô chưa bao giờ dám nghĩ tới.

Mũi Chu An Nhiên đột nhiên cay cay, lần này không phải là vì đau lòng nữa.

Cô không muốn lại mất bình tĩnh trước mặt anh, nên cố gắng gượng, sau khi vô thức gật đầu, cô mới chậm rãi nhớ ra mình đã đồng ý lời mời của Bách Linh Vân, lại vội vàng lắc đầu.

Trần Lạc Bạch đút tay vào túi quần, vừa thở ra một hơi liền bị cô làm cho ngưng đọng, dường như cảm thấy phản ứng của cô có chút đáng yêu, anh không nhịn được cười nói: "Cho nên ý cậu đồng ý, hay là không đồng ý?"

Chu An Nhiên khá lúng túng, cúi đầu tránh ánh mắt của anh: "Bạn trai của bạn cùng phòng tớ mời cả phòng tối mai tới Duyệt Đình ăn cơm."

"Còn có quy định như vậy à?" Trần Lạc Bạch dừng lại một chút, "Một mình anh ta mời tất cả mọi người trong phòng cậu?"

Chu An Nhiên không nghe rõ câu nói trước của anh, cô vẫn còn hơi mơ hồ nên không suy nghĩ nhiều, chỉ trả lời câu hỏi cuối cùng của anh theo bản năng: "Bạn cùng phòng của anh ấy cũng đi cùng."

Ánh mắt của Trần Lạc Bạch dừng lại một giây trên khuôn mặt ngoan ngoãn đơn thuần của cô: "Bạn cùng phòng của anh ta?"

"Ừ." Chu An Nhiên gật đầu, lại không nhịn được ngẩng đầu nhìn anh.

Chàng trai vẫn duy trì tư thế đút một tay vào túi quần, nhìn cô chằm chằm.

Trái tim cô khẽ run lên: "Sao thế?"

"Không có gì." Trần Lạc Bạch thấp giọng hỏi cô: "Vậy đổi thành thứ bảy tuần sau được không? Ngày mai Chúc Nhiên có việc."

Chu An Nhiên siết chặt túi xách, khẽ gật đầu với anh.Lúc Chu An Nhiên trở về ký túc xá, ba người còn lại vẫn chưa về.

Tuần sau phải thi giữa kỳ, họp xong thì Tạ Tĩnh Nghi cắm đầu trên thư viện.

Chu An Nhiên ngồi xuống vị trí của mình, muốn nhân cơ hội ôn tập nhưng không tài nào tập trung được, cô muốn điều chỉnh lại tinh thần nhưng sau vài lần thất bại, cô dứt khoát từ bỏ, đặt báo thức vào bốn giờ ba mươi phút sáng mai, tính dậy sớm để học bù sau.

Rửa mặt xong rồi lên giường, Chu An Nhiên nghe thấy tiếng chuông điện thoại.

Cô mở khóa màn hình, thấy Nghiêm Tinh Thiến @cô trong nhóm.

Nghiêm Tinh Thiến: [Học không vào phải làm sao? QAQ]

Nghiêm Tinh Thiến: [Nhiên Nhiên, ngày mai tớ đến trường học bài cùng cậu nhé? @Chu An Nhiên]

Trường Nghiêm Tinh Thiến thi giữa kỳ cùng tuần với bọn họ.

Bên trường Thịnh Hiểu Văn thi muộn hơn 1 tuần.

Chu An Nhiên: [Được.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!