Trái tim Chu An Nhiên đập lỡ một nhịp.
Thích một người thật sự không thể giấu được.
Giống như trò chơi đập chuột vậy, những tâm tư nhỏ nhặt đó, ấn xuống đầu này thì sẽ xuất hiện ở đầu khác, trước mắt có một con sắp nhô ra, cô do dự không ấn xuống, giống như sắp bị anh nhìn thấy.
Nhưng cô không biết sau khi bị phát hiện, liệu anh có xa lánh cô như những cô gái khác từng thích anh hay không.
Bầu không khí trong Live House dường như ngưng lại.
Chu An Nhiên bị anh nhìn tới mức phát run, nhưng cũng không dám trốn tránh mắt mắt của anh, một khi tránh đi, cô lại càng thêm chột dạ, cô cố gắng chống đỡ, nhỏ giọng phản bác: "Giải thích gì cơ, không phải lúc nãy chúng ta chỉ đang nói chuyện thôi sao."
Trần Lạc Bạch khẽ nhướng mày, không tin lắm: "Vậy sao?"
Tim Chu An Nhiên đập thình thịch, lòng bàn tay chống trên ghế bắt đầu đổ mồ hôi.
Lúc này chuông cửa đột nhiên vang lên, giống như một vị cứu tinh.
Chu An Nhiên cảm thấy nhẹ nhõm, nhân cơ hội quay đi, nhìn về phía sau: "Chắc là người chuyển phát nhanh tới rồi, để tớ đi lấy."
Chỉ là khi cô vừa đứng lên, cổ tay đã bị ai đó nắm lấy.
Chu An Nhiên bị lực ở cổ tay kéo về chỗ ngồi.
Thật ra anh vẫn rất có chừng mực, không hề chạm vào cô, chỉ là cách hai lớp áo mùa thu mỏng kéo cô lại.
Nhưng vẫn rất nóng.
Cổ tay bị anh nắm lấy đang nóng dần lên.
Mặt cô cũng bắt đầu đỏ lên rồi.
Chu An Nhiên ngơ ngác nhìn anh.
Trần Lạc Bạch cũng đang nhìn cô.
Cô gái có làn da trắng nõn, cho dù ánh sáng tối như vậy, mặt cô đỏ lên cũng nhìn thấy cực kỳ rõ ràng, trong ánh mắt lại cất giấu chút mơ hồ và hoảng loạn.
Ngón tay anh giật giật, buông tay ra: "Cậu ngồi đi, để tớ đi lấy."
Chu An Nhiên khẽ "ừm" một tiếng, sau đó lại cúi đầu xuống.
Ánh mắt dừng trên người cô cùng rời đi theo tiếng bước chân của anh.
Chu An Nhiên cúi đầu, đầu ngón tay còn lại khẽ chạm vào chỗ vừa bị anh nắm, lại giống như bị bỏng, vội vàng rụt lại.
Trái tim của cô đập loạn xạ, không cách nào bình tĩnh được.
Một lát sau, Trần Lạc Bạch xách một chiếc vali lớn quay lại.
Chu An Nhiên thấy anh nhấc lên một cách dễ dàng, nên cũng không đứng lên giúp nữa.
Bọn họ ở lại vốn là để nhận hàng giúp Du Băng Thấm, chờ Trần Lạc Bạch cất đồ và rửa tay xong, Chu An Nhiên cùng anh ra khỏi Live House.
Trên đường trở về, Chu An Nhiên sợ anh lại tiếp tục hỏi cô vấn đề vừa rồi.
Nhưng anh lại chẳng nói gì trong suốt quãng đường.
Cô không biết mình có chút thất vọng hay thở phào nhẹ nhõm nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!