Chương 4: Anh không chú ý là ai.

Trong phòng học chợt có tiếng kéo ghế chói tai.

Là ủy viên học tập còn ngồi một mình trong lớp đứng dậy.

Chu An Nhiên đột nhiên hoàn hồn, cô nhận ra hành vi hiện tại của mình chẳng khác gì đang nghe lén, hoàn toàn khác với buổi sáng chỉ ngồi tại chỗ nghe anh nói chuyện.

Lúc đó anh biết bàn phía trước có người.

Hơn nữa Nghiêm Tinh Thiến vẫn còn đang chờ cô bên dưới.

Chu An Nhiên mím môi, tiếp tục đi về chỗ ngồi.

Giọng nói quen thuộc cuối cùng cũng vang lên, truyền vào tai cô thông qua cửa sau, vẫn là chất giọng trầm thấp lười biếng uể oải.

"Nhưng mà đàn chị, chị đã…." Thiếu niên dừng lại, giọng nói lộ vẻ buồn ngủ, "Làm phiền em ngủ rồi."

Sợi dây đã lỏng hơn một chút.

Nhưng nó vẫn quấn quanh tim cô như thể sẽ siết chặt bất cứ lúc nào.

Cô không nghe thấy đoạn sau của cuộc nói chuyện nữa, vì khoảng cách đã ngày càng xa.

Chu An Nhiên trở lại chỗ ngồi, mở khóa cặp ra, lấy một thứ gì đó nhét vào trong túi áo đồng phục.

Khi kéo khóa lại, phía sau có tiếng kéo ghế, cô dừng lại.

Vào giây sau, Chu An Nhiên mới đứng lên.

Sau khi xoay người, quả nhiên cô nhìn thấy Trần Lạc Bạch đã về chỗ.

Chàng trai lại nằm bò trên bàn, lần này không úp cả mặt xuống cánh tay nữa mà để lộ một nửa góc nghiêng ra bên ngoài.

Trong phòng chỉ còn hai người họ.

Nhưng Chu An Nhiên không thể thản nhiên hưởng thụ cơ hội hiếm có này, trong đầu cô vẫn còn văng vẳng đoạn đối thoại vừa rồi.

Cô gái tìm anh có phải là đàn chị mà Chúc Nhiên nhắc đến buổi sáng không?

Nhưng chẳng phải sáng nay anh nói đàn chị tìm anh để hỏi bài toán sao?

Và câu nói vừa rồi của anh…

Là từ chối yêu cầu của đàn chị à?

Bởi vì Chu An Nhiên không nghe thấy nội dung cuộc trò chuyện phía sau nên cô không thể nghĩ ra được đáp án, chỉ đau lòng suy nghĩ.

Không biết có phải vì nằm nghiêng ngủ nên bị chói mắt không mà chàng trai ngồi sau chuyển động, úp cả gương mặt xuống cánh tay.

Chu An Nhiên chậm rãi thu ánh mắt lại, lần này không đi cửa sau nữa.

Cô đi ra ngoài bằng cửa trước, lúc đi qua cửa sau, cô chần chừ mấy giây rồi vẫn nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Gió chui vào từ cửa sau hình như bỗng ngừng.

Trần Lạc Bạch ngẩng đầu nhìn cửa sau của lớp.

Hình như vừa nãy lúc anh vào lớp, trong phòng học có người, nhưng anh cũng không chú ý là ai.

Trần Lạc Bạch lại nằm bò xuống bàn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!