Chương 39: (Vô Đề)

Lúc Chu An Nhiên đi từ ban công vào phòng, Bách Lăng Vân cũng đi từ bên ngoài vào, mặt nở nụ cười tươi rói: "Các đồng chí, tớ có chuyện muốn nói với các cậu."

"Tâm trạng tốt thế….", Tạ Tĩnh Nghị quay đầu lại, "Có chuyện gì vui đúng không, còn Nhiên Nhiên nữa, sao trông cậu cũng hớn hở thế kia?"

Chu An Nhiên siết chặt điện thoại: "… Có thể là do tớ làm xong hết bài tập rồi."

Tạ Tĩnh Nghị: "……"

"Đáng lẽ ra tớ không nên hỏi cậu."

Cô ấy lại quay đầu nhìn Bách Linh Vân: "Còn cậu thì sao, đừng nói với tớ là cậu cũng làm xong hết bài tập đấy nhé."

Bách Linh Vân lắc đầu, khuôn mặt ửng hồng: "Không phải, tớ với Tạ Tử Hàm ở bên nhau rồi."

Chu An Nhiên chớp mắt: "Chúc mừng cậu."

Tạ Tĩnh Nghị xoay hẳn người lại, ngồi trên ghế: "Ồ, đàn anh Tạ đã bắt cóc người đẹp của phòng chúng ta đi mất rồi, không mời cơm là không được đâu nhé."

"Đó chính là việc tớ muốn nói với các cậu." Bách Linh Vân nói, "Anh ấy nói tối thứ bảy này muốn mời các cậu ăn cơm, có điều anh ấy còn mời thêm một vài người bạn ở ký túc xá đi cùng nữa, các cậu thấy có tiện không?"

Tạ Tĩnh Nghị: "Được chứ, một mình anh ấy ăn cơm với bốn đứa mình cũng rất ngại."

Bách Linh Vân biết Chu An Nhiên không thích xã giao lắm nên đặc biệt hỏi ý kiến cô: "Nhiên Nhiên thấy sao, nếu cậu không muốn ăn cơm với quá nhiều người lạ, tớ bảo anh ấy mời mỗi bọn mình thôi cũng được."

"Không sao." Chu An Nhiên lắc đầu, "Các cậu cứ sắp xếp là được."

"Hân Nguyệt đâu?" Bách Linh Vân lại hỏi, "Cậu ấy không nói lúc nào về à?"

Chu An Nhiên: "Cậu ấy bảo ở lại đợi thư viện đóng cửa rồi mới về, chắc sẽ về sớm thôi."

"Được rồi." Bách Linh Vân nói, "Vậy đợi tớ hỏi ý kiến của cậu ấy rồi quyết định sau."

Tạ Tĩnh Nghị lại muốn tám chuyện, ngay cả bài tập cũng không quan tâm, nháy mắt nhìn về phía Bách Linh Vân: "Vậy hay cậu kể cho chúng tớ nghe sao đột nhiên lại ở bên đàn anh Tạ vậy, là ai tỏ tình trước?"

Mặt Bách Linh Vân vẫn đỏ, có chút ngượng ngùng "Thì tối nay anh ấy đột nhiên tỏ tình với tớ, sau đó còn hôn tớ."

Tạ Tĩnh Nghị dựa lưng vào ghế, khoa trương "ồ" lên một tiếng: "Đá lưỡi à?"

Bách Linh Vân: "…."

Cô nàng chạy tới véo má Tạ Tĩnh Nghị, "Sao trong đầu cậu toàn nghĩ mấy thứ bậy bạ thế hả?"Buổi chiều hôm sau, khi tiết học cuối cùng kết thúc, Chu An Nhiên và bạn cùng phòng tới căn tin ăn tối.

Sau khi ăn xong, Bách Linh Vân đi hẹn hò với đàn anh Tạ, Tạ Tĩnh Nghị phải đi họp, Vu Hân Nguyệt vẫn muốn lên thư viện, Chu An Nhiên muốn về ký túc xá ngủ, bốn người tách ra ở cửa căn tin.

Chu An Nhiên cúi đầu đi trên con đường rợp bóng cây trong trường, nhớ tới tối hôm qua Trần Lạc Bạch chỉ nói với cô rằng tối mai gặp, cũng không nói với cô hôm nay có muốn cùng đi hay không, khi đó vì câu "tối mai gặp" của anh mà lòng cô rối bời, cũng quên không hỏi.

Hay là bây giờ hỏi nhỉ?

Nhưng anh không nói cụ thể, có lẽ không có ý định đi cùng cô thì sao?

Chu An Nhiên rầu rĩ, cụp mắt xuống, hình như có hai chàng trai mặc đồng phục bóng rổ đang tiến lại gần, cô cũng không để ý lắm, cũng không nhìn kỹ, chỉ dịch người sang bên trái, nhường đường cho đối phương.

Nhưng cô bước sang trái, người mặc đồng phục màu đen kia cũng bước sang trái, thân hình cao lớn đứng đối diện cô.

Chu An Nhiên cho rằng đối phương cũng muốn nhường đường cho cô, cũng không ngẩng đầu lên, lại bước sang trái một chút.

Đối phương cũng bước sang trái, lại một lần nữa đứng chắn trước mặt cô.

Giống như cố tình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!