Chương 38: (Vô Đề)

Sau khi ra khỏi mật thất, bọn họ lại tới nơi khác ăn cơm chiều.

Sau đó, buổi tụ họp cứ thế kết thúc.

Chu An Nhiên và Nghiêm Tinh Thiến, Thịnh Hiểu Văn mặc dù cùng ở một thành phố nhưng thường ngày bận việc học, muốn gặp mặt cũng không dễ dàng. Cho nên bọn họ đã bàn nhau trước là sau khi tụ họp xong sẽ không về trường mà tới khách sạn ở cùng nhau một đêm, hôm sau các chị em lại đi chơi.

Hơn nữa Trương Thư Nhàn đi cả quãng đường xa xôi tới đây, tối nay họ càng không thể về trường được.

Sáng nay lúc đi Chu An Nhiên đã bỏ quần áo để thay vào trong túi, những món đồ khác Nghiêm Tinh Thiến đã mang tới khách sạn giúp cô.

Ăn cơm chiều xong, Chu An Nhiên bị Trương Thư Nhàn kéo tuốt lên đằng trước.

Trương Thư Nhàn lặng lẽ kề sát vào tai cô nói nhỏ: "Hay tối nay cậu cứ về trước, ngày mai qua đây với bọn tớ?"

"Tớ về trường làm gì?" Chu An Nhiên khó hiểu.

Trương Thư Nhàn nháy mắt với cô: "Cho cậu thêm thời gian ở riêng với cậu ấy còn gì."

Chu An Nhiên: "…"

Mặt cô nóng lên, lặng lẽ duỗi tay véo eo Trương Thư Nhàn: "Các cậu vẫn còn chưa tha cho tớ nữa à, hơn nữa bọn tớ về trường là ba người cùng về, ở riêng gì chứ."

"Cũng đúng ha." Trương Thư Nhàn cười tránh đòn của cô, "Vậy tối nay cậu ráng ở với chúng tớ đi vậy."

Hai người vừa nói vừa ra khỏi quán cơm.

Nhiều độ ban đêm xuống thấp, gió lạnh thổi đến, Chu An Nhiên theo bản năng vén cổ áo len lại, dường như nhớ ra gì đó mà kéo Trương Thư Nhàn lùi lại: "Khoan đã."

Nói xong, cô xoay người nhìn Nghiêm Tinh Thiến đứng phía sau: "Thiến Thiến, nhiệt độ giảm rồi, cậu vào nhà vệ sinh thay váy trong túi của tớ đi."

"Không sao đâu, không cần thay." Nghiêm Tinh Thiến đi vòng qua cô bước ra ngoài.

Hai giây sau, cô nàng lại rụt cổ quay lại: "A  a a sao nhiệt độ giảm ghê vậy, Nhiên Nhiên, đưa váy của cậu cho tớ mượn với."

Chu An Nhiên đưa túi cho cô ấy: "Để tớ đi với cậu."

Nghiêm Tinh Thiến đang định gật đầu lại lập tức lắc đầu: "Không cần đâu, Hiểu Văn vừa nói cậu ấy cũng muốn đi vệ sinh, tớ đi chung với cậu ấy."

Chu An Nhiên: "…"

Cô thoáng nhìn thấy thân hình cao lớn quen thuộc kia tới gần.

Chu An Nhiên còn phải đợi Nghiêm Tinh Thiến nên tránh sang một bên nhường đường cho anh.

Trần Lạc Bạch đứng lại bên cạnh cô.

"Cậu không về trường à?" Anh thấp giọng hỏi.

Chu An Nhiên cảm giác như trán và chóp mũi nơi bị anh chạm vào chiều nay lại nóng lên, cô cũng không dám ngẩng đầu, chỉ gật đầu: "Tớ không về, tối nay tớ ở lại khách sạn với các cậu ấy."

Nói xong, Chu An Nhiên nghĩ đề tài sẽ kết thúc như vậy.

Rồi cô nghe thấy anh hỏi: "Khách sạn ở đâu?"

Chu An Nhiên vẫn không nhịn được ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy ánh mắt mang ý cười của anh, mặc dù không tỏa nắng như buổi chiều nhưng đúng là anh đang cười.

Cô mím môi: "Cách đây không xa, bọn tớ đang định qua đó."

"Ừm." Trần Lạc Bạch đáp, giọng thản nhiên như thuận miệng, "Tới nơi thì báo cho tớ biết."Chơi cả một ngày, Nghiêm Tinh Thiến, Thịnh Hiểu Văn và Trương Thư Nhàn vừa đến khách sạn đã nằm thẳng lên giường, Chu An Nhiên chưa tắm nên không muốn nằm lên đó, nhưng cô lại bị ba người này kéo lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!