Chương 37: (Vô Đề)

Trên đường bị kẹt xe mất một lúc.

Khi nhóm Chu An Nhiên tới nhà hàng thì mọi người đã đông đủ hết rồi.

Bàn trong phòng là bàn tròn. Nghiêm Tinh Thiến, Thịnh Hiểu Văn và Trương Thư Nhàn ngồi một bên, giữa Chúc Nhiên và Trương Thư Nhàn có hai vị trí trống, Đổng Thần ngồi phía bên kia, cũng cách Nghiêm Tinh Thiến hai chỗ ngồi trống.

Thấy bọn họ vào, Nghiêm Tinh Thiến lập tức đứng lên chạy ra cửa ôm chặt Chu An Nhiên, nũng nịu nói: "Nhiên Nhiên, tớ nhớ cậu quá đi."

Chu An Nhiên thấy cô nàng mặc váy ngắn đi giày thì khẽ hỏi: "Trời này còn mặc váy ngắn, cậu không thấy lạnh sao?"

"Không lạnh." Nghiêm Tinh Thiến ôm vài giây buông ra.

Chu An Nhiên nắm tay cô nàng, thấy không lạnh thì cũng không quản nữa, chỉ hơi nhích lại gần nói nhỏ: "Đúng là cậu từng nói muốn tới nhà hàng này rồi."

"Hả?" Nghiêm Tinh Thiến kinh ngạc.

Tối hôm qua Chu An Nhiên đã định nói cho cô ấy biết, sau đó cô lướt tin nhắn trong nhóm thấy mọi người ồn ào bàn xem khi nào xuất phát, cô cũng quên mất luôn.

"Hình như khoảng giữa tháng chín, cậu lướt vong bạn bè thấy video review về nhà hàng này."

Nghiêm Tinh Thiến biết trí nhớ cô tốt lại cẩn thận, nói vậy tức là thật rồi, cô nàng vừa cúi đầu lục lại vòng bạn bè vừa nảy sinh một cảm giác kỳ lạ.

Lúc này, Trương Thư Nhàn vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh: "Nhiên Nhiên, cậu qua đây ngồi với tớ đi."

Chúc Nhiên cũng vỗ vào chỗ ngồi trống bên cạnh mình: "Trần Lạc Bạch, cậu đứng ở cửa làm gì, qua đây ngồi."

"Vậy lão Hạ, cậu qua đây đi." Đổng Thần vẫy tay với Hạ Minh Vũ, "Đúng lúc ngăn cách tôi với bà điên Nghiêm Tinh Thiến này."

Nghiêm Tinh Thiến vừa mới lướt đến video review kia.

Cô ấy chợt nhớ ra, hình như lúc ấy có lướt thấy video review về nhà hàng này, thấy cũng ổn nên chia sẻ lên vòng bạn bè nói là muốn ăn, nhưng từ trước đến nay, cô nàng thuộc kiểu người nhớ trước quên sau.

Bây giờ lướt lại vòng bạn bè, nhớ tới câu nói ngày hôm qua của Đổng Thần, cảm giác kỳ lạ trong lòng cô ấy càng rõ ràng hơn, đang định ngẩng lên nhìn Đổng Thần thì nghe thấy cậu ta nói vậy.

Nghiêm Tinh Thiến lập tức bay hết cảm giác kỳ lạ: "Đổng Thần cậu muốn chết phải không, cậu nói ai là mụ điên hả, có giỏi thì cậu mang bát ra ngoài ăn đi, cách tôi càng xa càng tốt."

"Nhà hàng có phải do cậu mở đâu." Đổng Thần hờ hững liếc nhìn, "Cậu bảo tôi đi là tôi đi chắc."

Hai người lại lập tức ồn ào.

Chu An Nhiên vừa kéo ghế ngồi xuống, lâu rồi cô không nghe hai người này cãi nhau, bây giờ cảm thấy thật thân thuộc, khóe môi không khỏi cong lên.

Bên cạnh vang lên tiếng kéo ghế rất nhỏ, sau đó mùi hương thơm mát tiến tới gần.

Khoảng cách còn gần hơn lúc nãy ngồi trên xe taxi.

Chu An Nhiên thở đều, cô cụp mắt, nhìn thấy khi anh ngồi xuống, tay áo khoác bóng chày màu trắng nhẹ nhàng lướt qua cổ tay áo len của cô.

Cô muốn dịch sang phía Trương Thư Nhàn nhưng lại không nỡ.

Trong lúc chần chừ, Trần Lạc Bạch đột nhiên cúi người nghiêng về phía cô, mùi hương thơm mát đột nhiên quanh quẩn bên người.

Chu An Nhiên nhìn chóp mũi thẳng tắp của anh, hoàn toàn ngừng thở.

Giọng Trần Lạc Bạch còn nhỏ hơn khi nãy nói chuyện trước cổng trường, gần như thì thầm: "Lần nào gặp họ cũng cãi nhau như vậy sao?"

Chu An Nhiên thấy hình như ánh mắt anh đang hướng về phía Nghiêm Tinh Thiến, cô gật đầu: "Ừm, từ lần đầu tiên gặp nhau hồi cấp ba họ đã ồn ào như vậy rồi."

"Lần đầu tiên gặp nhau?" Trần Lạc Bạch như thuận miệng nói chuyện với cô, "Là ngày đến điểm danh hay khai giảng?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!