Ra khỏi ký túc xá, Chu An Nhiên nhìn thấy Trần Lạc Bạch đang đứng cạnh bồn hoa bên ngoài ký túc.
Hôm nay anh mặc cả bộ đồ màu đen, quần thể thao màu đen với áo hoodie màu đen, anh đội mũ áo trên đầu, tư thế đợi rất tùy ý, một chân đứng thẳng, chân còn lại hơi thả lỏng dựa vào bồn hoa, sống lưng thì thẳng tắp.
Cơ thể và dáng vẻ của anh đều quá xuất chung, mấy người qua đường đều dồn ánh mắt về phía anh, còn anh chỉ cúi đầu nghịch điện thoại, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt của những người xung quanh giống như khi còn học cấp ba.
Cách cách đó không xa có hai cô gái đang do dự, hình như định đi về phía anh.
Bước chân Chu An Nhiên dừng lại.
Đúng lúc này, Trần Lạc Bạch lại ngẩng đầu.
Ánh mắt cô lập tức chạm phải đôi mắt đen của anh, không hiểu sao tim lại đập nhanh hơn một nhịp.
Trần Lạc Bạch nhét điện thoại vào trong túi, anh vẫn duy trì tư thế đút tay vào túi, vẫn không để ý tới những người xung quanh, lập tức đi đến trước mặt cô: "Sao xuống nhanh vậy?"
Chu An Nhiên gật đầu trong lúc tim vẫn còn đập loạn, đưa túi đồ cho anh.
Trần Lạc Bạch giơ tay nhận lấy, giọng điệu vẫn thản nhiên như thường: "Cảm ơn."
Chu An Nhiên vừa đứng trước mặt anh là lại không nhịn được hồi hộp, cô nói không có gì rồi không biết nên nói gì tiếp, cũng không dám đối mặt với anh quá lâu, cô hơi cúi đầu, đang nghĩ xem đưa đồ xong thì có nên nói hẹp gặp lại với anh không thì chàng trai đối diện bỗng nhiên gọi.
"Chu An Nhiên."
Chu An Nhiên nghe thấy anh gọi tên mình mà vẫn cảm thấy không chân thật, không nhịn được ngẩng đầu lên.
Trần Lạc Bạch không đội mũ áo hoodie nữa, không biết có phải là anh tự bỏ nó xuống không, tóc anh không dài, vẫn là màu tóc đen thuần túy, phần tóc ngắn phủ trước trán.
"Không vội lên chứ?"
Chu An Nhiên không hiểu ý anh lắm nhưng vẫn thật thà lắc đầu.
Trần Lạc Bạch giơ túi lên với cô: "Không thể chỉ cảm ơn suông được, mời cậu đi ăn tối được không?"
Từ lúc anh kết bạn Wechat với cô ngày hôm qua đến giờ, Chu An Nhiên vẫn cảm thấy mình đang ở trong một giấc mơ dài, nhưng cho dù là mơ, cô cũng chưa từng mơ thấy cảnh anh mời cô ăn cơm.
Chu An Nhiên ngẩn người, ngơ ngác nhìn anh, chớp mắt đã quên phản ứng.
Không hiểu sao chàng trai trước mặt bỗng nhiên mỉm cười.
Từ lúc gặp lại tới giờ, đây là lần đầu tiên Chu An Nhiên thấy anh cười, nụ cười này của anh làm bộc lộ rõ khí chất thiếu niên trên người.
Nhịp tim của cô lại đập nhanh hơn.
"Đi không?" Trần Lạc Bạch hỏi lại lần nữa, anh giơ tay nhìn đồng hồ, "Nhưng không còn sớm nữa, chỉ mời cậu ăn ở căn tin được thôi."
Chu An Nhiên lấy lại tinh thần, cố nén những bọt khí nhỏ li ti đang không ngừng nổ tung trong lòng xuống, gật đầu với anh.
Trên đường đi tới nhà ăn cùng anh, Chu An Nhiên cũng nhận được không ít ánh nhìn.
Cô luôn biết anh rất được săn đón, nhưng đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được những ánh mắt này, trước đây cô chỉ có thể đứng một bên nhìn anh giống như những người khác, thậm chí còn không dám tự nhiên như họ, chỉ dám lén trốn trong đám người vụng trộm nhìn.
Mà bây giờ, những ánh mắt lướt qua anh đều sẽ lướt qua cả cô.
Chu An Nhiên không tự nhiên lắm.
Nhưng cô thấy vui vẻ nhiều hơn.
Không phải là vì được chú ý, vì cô không thích bị nổi bật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!