Lúc Chu An Nhiên mua bốn ly trà sữa về ký túc xá, não cô vẫn còn trong trạng thái trì trệ.
Cô về sớm, bây giờ còn chưa tới 9 giờ, Bách Linh Vân và Vu Hân Nguyệt vẫn chưa về, ký túc xá chỉ mình Tạ Tĩnh Nghị.
Chu An Nhiên đi đến bên cạnh Tạ Tĩnh Nghị, đặt trà sữa lên bàn cô ấy: "Mua trà sữa cho các cậu này."
"Cảm ơn cục cưng Nhiên Nhiên." Tạ Tĩnh Nghị đặt điện thoại xuống, mở túi ra, "Cái cốc màu xanh này là cho tớ đúng không?"
Chu An Nhiên máy móc gật đầu.
Tạ Tĩnh Nghị lấy cốc trà sữa màu xanh ra, cắm ống hút.
Chu An Nhiên cũng thuận tay lấy một ly khác ra cắm ống hút vào, uống một ngụm cũng không cảm nhận được hương vị gì.
Tạ Tĩnh Nghị là người phát hiện ra trước, cô ấy nhìn giấy ghi chú trên cốc của Chu An Nhiên, nghi ngờ kêu một tiếng: "Nhiên Nhiên, hôm nay cậu uống 100% đường à? Chẳng phải cậu hay uống ít đường vẫn cảm thấy ngọt sao?"
Chu An Nhiên chậm chạp nhận ra trong miệng toàn là vị ngọt ngấy, cô cúi đầu nhìn rồi mới phát hiện ly cô đang uống là trà sữa ô long mua cho Bách Linh Vân.
Tạ Tĩnh Nghị nhìn vẻ mặt của cô, nghi ngờ hỏi: "Lấy nhầm à?"
Chu An Nhiên: "…"
Cô gật đầu.
"Có chuyện gì xảy ra với cậu thế, cứ lơ ngơ như người trên mây." Tạ Tĩnh Nghị hỏi, "Hơn nữa miệng cứ cong lên suốt, gặp chuyện gì vui à, sao tự nhiên lại mời bọn tớ uống trà sữa?"
Chu An Nhiên cắn ống hút: "Không có gì, chỉ là, tớ có một người bạn…."
Cô ngừng nói.
Vẻ mặt Tạ Tĩnh Nghị như chợt hiểu ra: "Bạn của mình chính mình, tớ hiểu rồi, xem ra có chuyện thật nhỉ."
Chu An Nhiên vốn định hỏi ý kiến của cô ấy chuyện vừa rồi nhưng không ngờ Tạ Tĩnh Nghị lại nhạy bén như vậy, cô xấu hổ không hỏi nữa.
"Không phải." Cô lắc đầu, tìm đại một lý do, "Bạn tớ kể cho tớ một câu chuyện cười."
Tạ Tĩnh Nghị: "Chuyện cười gì?"
Chu An Nhiên nói một câu chuyện có ấn tượng sâu nhất với mình: "Tại sao thế giới của Doraemon lại có màu đen?"
"Bởi vì không xòe được năm ngón tay." Tạ Tĩnh Nghị thất vọng, vẻ mặt như muốn nói "Chỉ vậy thôi sao", "Chuyện cười quê mùa vậy mà cậu cũng cười được, hay là…"
Cô ấy ngập ngừng, giọng lại trở nên nhiều chuyện: "Hay là chuyện cười này là do một người bạn khác giới kể cho cậu?"
Chu An Nhiên vội vàng phủ nhận: "Không phải, là bạn thân kể với tớ."
Tạ Tĩnh Nghị không tin: "Không phải thật sao?"
Chu An Nhiên: "……"
Nếu Tạ Tĩnh Nghị truy hỏi vì sao cô lại vui vẻ như vậy, có lẽ cô còn để lộ sơ hở, nhưng câu chuyện này là Nghiêm Tinh Thiến kể cho cô nghe thật mà.
"Không phải thật."
"Được rồi." Tạ Tĩnh Nghị nhìn chằm chằm cô hai giây, "Nể tình cốc trà sữa, hôm nay buông tha cho cậu, dù sao nếu cậu có vấn đề thì sớm muộn cũng không gạt được bọn tớ đâu."
Chu An Nhiên: "… Không có thật mà."
"Mà phải rồi." Tạ Tĩnh Nghị nhớ ra, "Người mới kia cậu đã hỏi chưa? Có biết chơi nhạc cụ không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!