Nhưng chàng trai trước mặt lại không mặc đồng phục của trường trung học phổ thông số hai.
Anh mặc áo hoodie có mũ màu xám, mặc quần thể thao màu đen, hình như lại cao hơn trước mấy phân, gương mặt cũng bớt đi vẻ ngây ngô non nớt, góc cạnh hơn, vì thế cũng thu hút ánh nhìn của người khác hơn trước.
Không biết có phải do bóng tối lờ mờ không mà khí chất của anh có vẻ trầm ổn hơn nhiều.
Ngón tay thon dài cầm lấy tay nắm cửa, nốt ruồi trên cổ tay không nhìn thấy rõ do khoảng cách và bóng tối.
Đại não Chu An Nhiên cũng rất mơ hồ.
Sao Trần Lạc Bạch lại tới đây?
Chu An Nhiên đã từng tưởng tượng rất nhiều cảnh gặp lại anh.
Có thể là ở thư viện, nhà ăn, sân vận động, con đường nhỏ nào đó trong thành phố, hoặc là trong tiết môn tự chọn nào đó, cô sẽ tình cờ gặp lại anh.
Nhưng không ngờ lại là hôm nay.
Vào một tình huống bất ngờ như thế này.
Tay cô còn đang cầm ô mai đàn chị đưa cho, nhưng không hề có cảm giác chân thật.
Cho đến khi không biết là đàn chị nào nói: "Hot boy của chúng ra cuối cùng cũng tới rồi, mau vào đây ngồi đi, chị cậu vừa mới ra ngoài."
Chàng trai buông tay nắm cửa ra, giống như vô số lần trước, anh hoàn toàn không chú ý tới cô ngồi trong góc, bước vào bên trong.
Cánh cửa phía sau anh chậm rãi đóng lại, Chu An Nhiên cúi đầu, thấy anh ngồi xuống ở vị trí cách cô không quá xa.
Đại khái là ngồi bên cạnh cặp tình nhân bên cạnh cô.
Người đang hát đúng lúc dừng lại, vì thế giọng của một đàn chị khác vang lên rất rõ ràng: "Sao cậu không nói cho tớ biết một người mới khác là cậu ta chứ."
"Chẳng phải bây giờ cậu biết rồi sao." Đàn chị kia trả lời.
"Dạo này chị rất hay nghe nói về cậu, ai cũng bảo rất khó thêm Wechat của cậu." Sau đó hình như đàn chị lại bắt chuyện với anh, giọng nhuốm ý cười, "Không biết chị có vinh hạnh này không."
Chu An Nhiên cảm giác viên ô mai mới nhét vào miệng chua hơn bình thường.
Một giây sau, hoặc là lâu hơn, âm thanh đã lâu đó cuối cùng cũng vang lên, giọng cũng nhuốm ý cười, rõ ràng đã hai năm không nghe giọng của anh mà vẫn quen thuộc tới khó tả.
"Thêm Wechat của em thì vinh hạnh gì chứ."
"Vậy cái gì mới tính là vinh hạnh?" Đàn chị đó hỏi theo.
Giọng anh vẫn hờ hững như vậy: "Cống hiến cho quốc gia?"
Đàn anh đang hát hình như bị anh chọc cười, tiếng "phụt" xuyên qua microphone cực kỳ rõ.
"Khoảng cách chênh lệch lớn quá."
Không biết là đàn chị kia chỉ thuận miệng đùa thôi hay là muốn thêm Wechat của anh thật, nhưng chị ấy cũng không dây dưa nữa, đi xuống theo nấc bậc thang này: "Vậy chị mượn lời hay của cậu, hy vọng sau này may mắn được cống hiến cho quốc gia."
Chu An Nhiên chậm rãi nuốt viên ô mai trong miệng, vị chua từ miệng lan xuống đáy lòng.
Cô cứ nghĩ hai năm trôi qua, gặp lại anh, ít nhiều cô có thể thản nhiên hơn trước, nhưng sợi dây dài quấn quanh tim hóa ra vẫn không hề biến mất, mà quyền kiểm soát sợi dây đó trước sau gì vẫn nằm trong tay anh.
Đề tài này trôi qua, căn phòng lại náo nhiệt như trước, dù là hát hò, nói chuyện thì âm thanh đó vẫn không vang lên.
Y hệt như vừa rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!