Chương 31: (Vô Đề)

"Trần Lạc Bạch, tôi thích cậu."

Lại một âm thanh tỏ tình truyền tới, Nguyên Tông bị tiếng ồn làm phiền đến mức không thể tiếp tục chơi game, đúng lúc muốn kết thúc trận này, cậu ta liền ném điện thoại lên bàn, kéo dịch ghế về phía sau, nghiêng đầu nhìn qua.

Cậu ta bị màn tỏ tình này làm phiền, thế nhưng cái người đang được tỏ tình kia lại rất bình tĩnh, tập trung đọc quyển "Luật hình sự" của Trương Minh Giai trên tay, xem đến mức nhập tâm.

Nguyên Tông dứt khoát đứng lên, đi tới sau lưng anh, đá chân ghế của anh, nói: "Cậu không đi xuống thật à?"

Trần Lạc Bạch không thèm quay đầu lại: "Xuống làm gì?"

"Aiya, con gái nhà người ta đã tỏ tình với cậu rồi, cậu còn nói xuống làm gì." 

Nguyên Tông nhìn chằm chằm vẻ mặt anh, nhưng lại không phát hiện ra điều gì, "Cậu không có chút hứng thú nào à?"

Trần Lạc Bạch thản nhiên đáp: "Không có, nếu cậu có hứng thú như thế thì tự xuống đi."

Nguyên Tông bị anh chọc cười: "Cũng không phải tỏ tình với tôi, tôi hứng thú làm gì chứ."

Nói xong câu này, cậu ta cảm thấy cậu bạn cùng phòng này căn bản lười để ý tới mình luôn rồi, anh lật sang trang mới của quyển sách "Luật hình sự", tiếp tục xem chăm chú.

Nguyên Tông chợt nhớ tới ngày đầu tiên gặp người bạn này. 

Đó là ngày trước khi chính thức nhập học, cậu ta và bạn cùng phòng trở về phòng sau bữa tối, thấy chăn ga gối đệm đã được trải ngay ngắn trên chiếc giường đã bỏ trống từ lâu, một chàng trai đang ngồi ở chiếc bàn học cạnh giường, dáng người cao lớn, đôi chân dài tùy ý gập lại, trên tay cầm quyển sách "Phương pháp luận hình sự".

Nghe tiếng bọn họ vào phòng, chàng trai kia chỉ quay đầu nhìn họ một cái, thái độ vô cùng bình tĩnh: " Các cậu về rồi à?"

Sau đó cũng không để ý đến bọn họ nữa, tiếp tục cúi đầu đọc sách.

Nguyên Tông biết cậu bạn cùng phòng này là thủ khoa môn khoa học tự nhiên của tỉnh phía Nam, cũng nghe nói đối phương vô cùng đẹp trai, nhưng khi được gặp mặt, cậu ta cảm thấy thằng cha này hơi kiêu ngạo.

Mãi cho đến hôm sau, cậu  ta vô tình nghe được từ cậu bạn phòng bên cạnh, bạn cùng phòng mới của anh đang đeo chiếc đồng hồ có giá gần ba trăm nghìn tệ. 

Ký túc xá của họ còn có một cậu bạn tên Chu Thanh Tùy, gia cảnh không tốt lắm.

Nguyên Tông từng thấy một cậu bạn trong học viện đeo chiếc đồng hồ hai mấy, ba mươi nghìn tệ đã phòng Chu Thanh Tùy như phòng trộm, mà vào đêm đầu tiên người bạn cùng phòng mới của họ đến ký túc xá, lúc rửa mặt anh đã tùy tiện đặt cái đồng hồ gần ba trăm nghìn tệ kia lên bàn. 

Khi đó Nguyên Tông cảm thấy mình đã hiểu lầm đối phương.

Có lẽ cậu bạn này không hề thiếu tiền, một chiếc đồng hồ gần ba trăm nghìn tệ kia cũng chỉ coi là bình thường.

Nhưng dù có bình thường đi nữa thì cũng không phải là 30 tệ, đối phương tùy ý đặt trên bàn, ít nhất cho thấy anh là người cởi mở, thoải mái, không giống như một số người ngoài mặt thì nói chuyện vui vẻ nhưng sau lưng lại ngấm ngầm coi thường mình.

Sau khi ở chung với nhau vài ngày, Nguyên Tông liền phát hiện cậu bạn cùng phòng này có tiền là thật, không kiêu ngạo cũng là thật, ngày đó không để ý đến bọn họ là vì đang mải mê đọc sách.

Mà đại học A, cái gì cũng thiếu, chỉ không thiếu người tài.

Nếu anh thật sự muốn giả bộ, thà lấy mấy bộ quần áo đắt tiền ra khoe còn hơn là giả vờ học.

Huống hồ từ ngày khai giảng đến nay, những cô gái chủ động tỏ tình với anh ai cũng nổi tiếng trong trường, người nào người nấy đều xinh đẹp, Nguyên Tông chưa từng thấy anh đối xử đặc biệt với bất kỳ ai.

Đừng nói là đặc biệt, Nguyên Tông thậm thí chưa từng thấy anh chú ý đến cô gái nào.

Cũng không phải là anh coi thường người khác.

Khi thấy bạn nữ trong lớp cần giúp đỡ, anh đều sẽ thuận tay giúp. 

Cũng giống như bạn nhường ghế cho một cụ già trên xe bus, bạn sẽ không cần quan tâm đến họ tên gì, cao hay thấp, bao nhiêu tuổi.

Anh thậm chí còn không nhớ tên các bạn nữ trong lớp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!