Trần Lạc Bạch vừa ngồi xuống đã phát hiện bạn học nữ ngồi chếch phía trên không giống như thường ngày, hình như vóc dáng hơi thấp đi, bị sách của Chu Nhiên che khuất, chỉ lộ ra nửa cái đầu.
Mái tóc đen mềm mại được vén ra sau tai, vành tai trắng trẻo lộ ra bên ngoài.
Anh rất buồn ngủ nên không để ý lắm, tùy tiện treo cặp sách lên ghế rồi nằm bò ra bàn.
Còn chưa kịp nhắm mắt thì đã nghe Chúc Nhiên hỏi như vậy.
Trần Lạc Bạch ngẩng đầu.
Chu An Nhiên không nhìn thấy cảnh phía sau, đầu ngón tay siết chặt bút nước của cô trở nên trắng bệnh.
Gần đến giờ tự học, lớp học dường như đã đến đông đủ, tiếng ồn ào còn rõ hơn khi nãy.
Bốn phương tám hướng đều có tiếng nói chuyện.
"Cậu làm xong bài tập chưa?"
"Có phải hôm nay giáo viên tiếng Anh sẽ kiểm tra đọc từ vựng không?"
"Haizz… Sao lại phải đi học nữa rồi."
Nhiều âm thanh xen lẫn vào nhau.
Không có giọng nói nào là quen thuộc.
Giọng nói mà cô quen thuộc thì vẫn chưa vang lên.
Vài giây giống như bị kéo thành sợi dây dài mảnh, sợi dây dài quấn quanh trái tim khiến cô cảm thấy khó chịu ngột ngạt.
Cuối cùng Chu An Nhiên cũng nghe thấy anh lên tiếng.
"Đàn chị nào?" Thanh âm lười nhác, như thật sự không có tinh thần.
Giống như….
Không biết Chúc Nhiên đang nói gì.
Đầu ngón tay cầm bút của Chu An Nhiên thả lỏng, lặng lẽ thở hắt ra.
Nhưng cô còn chưa kịp thở xong thì Chúc Nhiên lại nói: "Là đàn chị chặn cậu lại tỏ tình vào chiều hôm thứ năm đó."
Trái tim Chu An Nhiên lại một lần nữa treo lên cao.
Trần Lạc Bạch được cậu ta nhắc mới nhớ ra, anh nằm bò lên bàn, giọng vẫn uể oải: "Ai nói đàn chị đó tỏ tình với tôi chứ."
Chúc Nhiên: "Nếu không tỏ tình với cậu thì sao lại muốn nói chuyện riêng với cậu, đuổi bọn tôi đi."
"Hỏi tôi bài toán thôi." Giọng Trần Lạc Bạch lộ rõ sự buồn ngủ.
Chúc Nhiên kinh ngạc: "Bài toán? Hỏi cậu ư?"
"Không được sao?" Trần Lạc Bạch nhắm mắt lại, "Tôi cũng biết làm toán lớp 11 mà."
Chúc Nhiên im lặng một giây: "Được, tôi quên mất cậu chính là cái máy học tập chứ không phải con người."
Trần Lạc Bạch thật sự buồn ngủ nên không buồn nói chuyện với cậu ta.
Chu An Nhiên ngồi trước, sống lưng vẫn cứng đờ nhưng trong lòng đã từ từ thả lỏng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!