Chương 28: (Vô Đề)

Trần Lạc Bạch đi đến cửa sau lớp 11A3 rồi giơ tay gõ cửa.

Bây giờ đã là giờ học buổi tối, rất nhiều người nghe thấy động tĩnh quay đầu lại nhìn.

Trần Lạc Bạch không quan tâm tới ánh mắt những người khác, chỉ nhìn Tông Khải ngồi bàn cuối cùng tổ một: "Nói chuyện đi."

Tông Khải đặt bút xuống: "Đang chờ cậu tới đấy, đi thôi."

Im lặng đi xuống cầu thang xong, Tông Khải lên tiếng trước, "Đi đâu nói chuyện?"

Trần Lạc Bạch cũng chưa nghĩ ra, anh ngẩng đầu nhìn sân thể dục phía trước, tối nay không có học sinh thể dục ở lại huấn luyện nên sân rất vắng.

"Tới sân thể dục nói chuyện đi."

Tông Khải gật đầu: "Được."

Sau khi tới sân thể dục, Trần Lạc Bạch đi tới khung thành sân bóng đá, dựa lưng vào khung thành.

Thời tiết âm u cả ngày nay, buổi tối mới có gió, hình như cuối cùng trời cũng sắp mưa.

"Tại sao?" Trần Lạc Bạch thấp giọng hỏi.

Tông Khải trầm mặc: "Chẳng phải đã nói rồi sao, tôi muốn giúp cậu."

Sân thể dục yên tĩnh một lát.

Chỉ có tiếng gió thổi lá cây xào xạc bên đường.

Một lúc sau, Tông Khải mới thấp giọng trả lời: "Tôi muốn cho Ân Nghi Chân sớm hết hy vọng với cậu."

"Là ngày nào cậu cũng dẫn người tới trước mặt tôi." Trần Lạc Bạch đá hòn đá nhỏ không biết từ đâu tới dưới chân, "Bất kể là trước khi biết hay sau khi đoán được tâm tư của cậu ấy, tôi đều không chủ động nói với cậu ấy câu nào, cậu muốn cho cậu ấy hết hy vọng sao không nói với tôi?"

Sau khi nghe nói lớp 11A2 xảy ra chuyện, hoặc là sau khi nhét "thư tình" vào trong sách của Chu An Nhiên thì Tông Khải vẫn đang đợi Trần Lạc Bạch tới tìm mình.

Cậu ta hy vọng Trần Lạc Bạch đến cãi nhau với mình, thậm chí đánh nhau cũng được nốt, chí ít thì sau này bọn họ còn có thể tiếp tục làm bạn, nhưng thái độ của Trần Lạc Bạch bình tĩnh như vậy, cậu ta biết ngay có thứ gì đó không thể cứu vãn được nữa.

"Xin lỗi."

Không phải là cậu ta chưa từng do dự, không phải là chưa từng nghĩ đến việc nhờ anh giúp đỡ, song chút tôn nghiêm đáng chê cười này không thể khiến cậu ta mở lời được.

"Là tôi ích kỷ, tôi không ngờ…"

Cậu ta nghĩ đến rất nhiều khả năng.

Chỉ không ngờ lại bị thầy tổng phụ trách bắt gặp.

"… Rất xin lỗi."

Trong đầu Trần Lạc Bạch thoáng qua một khuôn mặt nhỏ trắng bệch: "Người cậu nên xin lỗi không phải là tôi."

"Bây giờ cậu ấy thế nào rồi?" Tông Khải hỏi: "Đã về lớp chưa, để tôi đi xin lỗi cậu ấy."

Trần Lạc Bạch: "Bị lão Triệu giữ lại rồi."

Thầy tổng phụ trách của trường họ Triệu, tên là Triệu Khải Minh.

"Sao lại bị lão Triệu giữ lại, chuyện này đâu liên quan đến cậu ấy, cậu không nói thật cho lão Triệu biết sao?"

Tông Khải bất ngờ nhìn Trần Lạc Bạch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!