Tiết cuối cùng buổi sáng hôm đó là tiết Toán của lão Cao.
Nối bước giáo viên mấy tiết trước dạy quá giờ, Cao Quốc Hoa cũng "không phụ sự mong mỏi của mọi người" mà dạy quá tiết.
Ăn lẩu rất tốn thời gian, mặc dù quán lẩu ở ngay gần trường nhưng đi đến đó cũng mất một lúc, Trương Thư Nhàn bồn chồn nôn nóng, Cao Quốc Hoa đứng trên bục giảng thì chậm rãi giảng bài.
Nghiêm Tinh Thiến và Thịnh Hiểu Văn đã xuống tầng từ trước, đứng ngoài cửa sổ đợi bọn cô.
Có lẽ vì đợi lâu nên lúc Chu An Nhiên lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, hai người đó còn đứng bên ngoài làm trò hề với cô.
Chu An Nhiên không khỏi mỉm cười, thấy Cao Quốc Hoa hình như định xoay người, cô vội vàng thu lại nụ cười, tiếp tục nghiêm túc nghe giảng.
Động tác của hai người ngoài kia càng khoa trương hơn.
Bọn họ vốn là học sinh lớp này, học sinh trong lớp dù không thân thiết thì cũng quen biết họ, ai cũng bị họ trêu đến mức bật cười.
Cao Quốc Hoa phát hiện ra manh mối nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nghiêm Tinh Thiến và Thịnh Hiểu Văn một người vội vàng nhìn trời, một người giả vờ ngây thơ vô số tội.
Được khoảng năm mười phút thì Cao Quốc Hoa mới cho tan học.
Chu An Nhiên bị Trương Thư Nhàn vội vàng kéo chạy ra ngoài, cô chưa kịp tìm cơ hội lén quay lại nhìn anh.
Chạy ra khỏi phòng học thì Chu An Nhiên nhìn thấy Nghiêm Tinh Thiến và Thịnh Hiểu Văn đang chào hỏi với Cao Quốc Hoa.
Cao Quốc Hoa ôm tài liệu giảng dạy trong tay, gương mặt nở nụ cười nhưng giọng nói mang theo ý cảnh cáo: "Lần sau các em có thể đến đây nhưng không được làm phiền các bạn nghe giảng."
Thịnh Hiểu Văn lúc nào cũng to gan, không hề sợ thầy ấy: "Tan học bọn em mới đến, nếu thầy Cao không dạy quá tiết thì bọn em cũng không làm phiền các bạn nghe giảng mà."
Cao Quốc Hoa cố ý nghiêm mặt: "Không làm giáo viên chủ nhiệm của các em nữa thì không quản được các em đúng không?"
"Không phải đâu ạ." Thịnh Hiểu Văn và Nghiêm Tinh Thiến cùng nhau lắc đầu.
Cao Quốc Hoa lại hỏi tình hình của họ ở lớp nghệ thuật.
Đợi thầy ấy đi rồi, Trương Thư Nhàn mới vội vàng giục giã: "Lẹ lên lẹ lên, không thì không đủ thời gian ăn đâu."
Trương Thư Nhàn đã đặt chỗ từ trước.
Sau khi tới nơi thì nhân viên phục vụ dẫn họ tới chỗ ngồi và bắt đầu gọi món.
Lúc gọi đồ uống thì Thịnh Hiểu Văn chợt nhớ ra gì đó, bỗng ngẩng đầu lên: "Phải rồi Nhiên Nhiên, nghe nói hôm qua Trần Lạch Bạch mời cậu uống nước?"
Tối qua Thịnh Hiểu Văn có việc nên không ăn chung với bọn cô.
Chu An Nhiên giật thót, ngón tay đang cầm ly nước chanh siết chặt lại: "Ừ, chỉ là tiện thể thôi."
"Nếu không phải Trần Lạc Bạch kiêu ngạo, tích cách không giống như người sẽ yêu thầm, cũng chưa từng nói chuyện nhiều với cậu thì có lẽ tớ sẽ nghi ngờ cậu ấy có ý gì khác đấy, nhưng đúng là cậu ấy rất thích khao mọi người." Thịnh Hiểu Văn lại cúi đầu, "Uống nước ô mai được không?"
Trương Thư Nhàn gật đầu: "Tớ ok."
Nghiêm Tinh Thiến phụ họa: "Tớ cũng ok."
Chu An Nhiên nhẹ giọng: "Tớ không có vấn đề gì."
Chủ đề trước đó cứ thế bị gạt qua một bên.
Hôm qua nhóm Thang Kiến Duệ chỉ trêu đùa vài câu, sau khi về lớp thì không ai nhắc đến chuyện này nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!