Trần Lạc Bạch đã chơi bóng với đám Chúc Nhiên vào tiết thể dục buổi chiều nên trước tiết học buổi tối họ không đi ra sân bóng nữa. Sau khi ra ngoài ăn tối xong, anh và Chúc Nhiên cùng về lớp học.
Nhưng không biết Chúc Nhiên ăn phải thứ gì mà vừa vào lớp ngồi chưa được mấy giây đã chạy tới nhà vệ sinh.
Nhóm Thang Kiến Duệ thì lại đi ra sân bóng, những bạn học ngồi phía trước cũng chưa trở về lớp học. Trần Lạc Bạch rút sách bài tập ra, địh làm bài tập nhân lúc yên ắng.
Chưa được mấy phút, đã có người ngồi xuống bên cạnh.
Chắc không phải là Chúc Nhiên.
Chúc Nhiên không thể nào quay lại yên ắng như vậy được, cậu ta còn chưa ngồi xuống thì miệng đã thì thầm rồi.
Trần Lạc Bạch quay đầu, nhìn thấy Tông Khải ngồi xuống chỗ của Chúc Nhiên, hiếm có lúc không dẫn Ân Nghi Chân theo, cơ mặt anh giãn ra, cười hỏi: "Sao tự nhiên lại tới đây?"
Tông Khải đặt lon nước coca lên bàn: "Tới nói chuyện."
"Nói chuyện gì?" Trần Lạc Bạch nhẹ nhàng nhướng mi.
"Tiết thể dục chiều nay, ở tiệm tạp hóa tôi cũng nhìn thấy, chuyện là sao hả?" Tông Khải cầm lon nước ngọt đưa cho anh, "Lần đầu tiên tôi thấy cậu chủ động mời con gái uống nước, trước đây câu chỉ tiện thể mời thôi."
Lại một người nữa.
Trần Lạc Bạch cười ném bút đi, biết mình không thể làm bài được nữa: "Hôm nay cũng tiện thể."
"Thôi đi." Tông Khải giễu cợt, "Tiện thể tự lấy nước đưa cho cậu ấy sao, tôi chưa thấy cậu tri kỷ với ai như thế bao giờ, còn chủ động bắt chuyện, cậu thật sự có hứng thú với cậu ấy sao?"
Đúng lúc không có người ngồi đằng trước, Tông Khải cũng không nói to nên chắc sẽ không ai nghe thấy.
Trần Lạc Bạch hé miệng muốn trả lời.
Tông Khải đã ngắt lời trước: "Đừng lấy lý do hối lộ, tôi không tin đâu."
"Là hối lộ thật." Trần Lạc Bạch mở lon nước trên bàn, ngón tay thon dài hơi siết lại, bọt khí nhỏ nổ tung trong miệng anh, anh hờ hững nói, "Cậu tin hay không thì tùy."
Tông Khải đang định nói tiếp thì ánh mắt lơ đãng nhìn thấy một người bước vào từ cửa trước lớp học, cậu ta chớp mắt: "Là cậu ấy kìa."
Trần Lạc Bạch đàn ngửa đầu uống coca, nghe thế thì cầm chai nước nhìn về phía cửa.
Cô gái khoác tay một người khác vào lớp, hình như ánh mắt cô nhìn về phía này, còn chưa kịp chạm mắt với anh thì đã lập tức cúi xuống như thể giật mình, mái tóc ngắn nhẹ nhàng lung lay bên hai gò má trắng.
Không biết bạn cô nói gì mà cô bỗng nhiên mỉm cười, lúm đồng tiền anh nhìn thấy lần trước như ẩn như hiện hai bên má.
Còn chưa về chỗ ngồi thì có một bạn nam ở tổ ba gọi cô.
Cậu ta đeo kính, hình như tên là Hạ Minh Vũ, nói có bài tập tiếng Anh muốn hỏi.
Cô gái ngẩng đầu, buông tay bạn ra, đi vòng qua bục giảng tới tổ thứ ba, ngồi xuống vị trí phía trước Hạ Minh Vũ.
Lúm đồng tiền nhỏ bên má lại biến mất, dáng vẻ trông vô cùng bình tĩnh, khác hẳn với vẻ hoảng sợ khi nói chuyện với anh.
Bọt khí tan trong miệng, Trần Lạc Bạch híp mắt, đặt lon nước xuống bàn.
Khuỷu tay bị người khác nhẹ nhàng đụng vào, Trần Lạc Bạch thu hồi ánh mắt, thấy Tông Khải đang nhìn anh với vẻ mặt trêu ghẹo.
"Nhìn người ta chằm chằm gần một phút đồng hồ cũng là tiện thể?"
Nhìn gần một phút đồng hồ?
Làm gì lâu đến mức ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!